"Một dân tộc chỉ thật sự trưởng thành khi biết biến lòng yêu nước thành tri thức, biến tri thức thành sức mạnh, biến sức mạnh thành văn minh và biến văn minh thành sự phụng sự nhân loại."
Lập Chí – Khai Trí – Dưỡng Đức – Trọng Tài – Thượng Pháp – Hưng Quốc – Phụng Nhân Loại.
"Quốc gia là một sinh mệnh"
Một quốc gia không chỉ là lãnh thổ.
Không chỉ là chính quyền.
Không chỉ là dân số.
Một quốc gia là một sinh mệnh được cấu thành bởi:
- Con người.
- Văn hóa.
- Lịch sử.
- Thể chế.
- Tri thức.
- Đạo đức.
- Khát vọng.
Cũng như con người có sinh – lão – bệnh – tử, quốc gia cũng có hưng – suy.
Nhưng khác với con người, quốc gia có thể tự đổi mới để kéo dài sức sống của mình.
Đó chính là Hưng Quốc.
Quốc gia cũng có "linh hồn"
Linh hồn ấy không nằm trong cung điện.
Không nằm trong vũ khí.
Không nằm trong của cải.
Linh hồn ấy nằm trong:
- Chí hướng của nhân dân.
- Đạo đức của xã hội.
- Niềm tin giữa con người với con người.
- Khả năng học hỏi.
- Khả năng tự đổi mới.
Nếu linh hồn ấy mạnh, quốc gia sẽ mạnh.
Nếu linh hồn ấy suy yếu, mọi thành tựu vật chất cũng khó bền lâu.
Sức mạnh có bốn tầng
Sức mạnh vật chất
- Kinh tế.
- Công nghệ.
- Quốc phòng.
Sức mạnh thể chế
- Pháp quyền.
- Quản trị.
- Minh bạch.
- Trách nhiệm.
Sức mạnh văn hóa
- Giá trị.
- Giáo dục.
- Chữ tín.
- Tinh thần cộng đồng.
Sức mạnh tinh thần
- Khát vọng.
- Lòng tự trọng.
- Ý chí.
- Đức hy sinh.
- Niềm tin.
Một quốc gia chỉ mạnh ở tầng vật chất mà yếu ở các tầng còn lại sẽ khó phát triển bền vững.
Hưng Quốc là quá trình không có điểm kết thúc
Không có quốc gia nào đạt đến sự hoàn hảo.
Mỗi thế hệ đều có trách nhiệm làm cho đất nước tốt hơn thế hệ trước.
Hưng Quốc không phải là một chiến dịch.
Hưng Quốc là một quá trình học hỏi, cải tiến và tự hoàn thiện không ngừng.
Lời kết
Không có dân tộc nào sinh ra để làm dân tộc nhỏ bé.
Không có dân tộc nào bị định sẵn phải nghèo nàn hay lạc hậu.
Điều quyết định tương lai không phải là số phận.
Mà là chí hướng.
Không phải là lời than trách.
Mà là hành động.
Không phải là chờ đợi.
Mà là học hỏi.
Không phải là chia rẽ.
Mà là đoàn kết.
Không phải là tự mãn.
Mà là tự đổi mới.
Đó là con đường Hưng Quốc.
LỜI MỞ ĐẦU
MỘT DÂN TỘC MUỐN ĐI VỀ ĐÂU?
Có những dân tộc từng hùng mạnh rồi suy tàn.
Có những dân tộc từng nghèo khó nhưng đã vươn lên thành những quốc gia phát triển.
Lịch sử nhân loại giống như một dòng sông lớn.
Có dân tộc đi ngược dòng.
Có dân tộc thuận dòng.
Có dân tộc dừng lại.
Cũng có dân tộc vượt lên.
Điều gì tạo nên sự khác biệt ấy?
Là tài nguyên?
Là địa lý?
Là dân số?
Hay là điều gì sâu xa hơn?
Cuốn sách này được viết để đi tìm câu trả lời.
Chúng tôi cho rằng sức mạnh của một quốc gia không chỉ nằm ở của cải, quân đội hay lãnh thổ.
Sức mạnh ấy bắt đầu từ con người.
Từ chí hướng.
Từ tri thức.
Từ đạo đức.
Từ pháp quyền.
Từ khả năng học hỏi.
Từ tinh thần đoàn kết.
Từ khát vọng không ngừng tự đổi mới.
Một dân tộc không thể lựa chọn nơi mình sinh ra.
Nhưng luôn có thể lựa chọn cách mình học hỏi.
Lựa chọn cách mình tổ chức xã hội.
Lựa chọn cách mình đối xử với nhau.
Lựa chọn con đường phát triển của mình.
Chính những lựa chọn ấy sẽ dần tạo nên quốc vận.
Hưng Quốc không phải là giấc mơ của riêng một thế hệ.
Đó là sự nghiệp tiếp nối của nhiều thế hệ.
Mỗi người góp một viên gạch.
Mỗi gia đình vun một nền móng.
Mỗi nhà trường gieo một hạt giống.
Mỗi doanh nghiệp tạo một giá trị.
Mỗi người thầy truyền một tri thức.
Mỗi người lao động dựng một tương lai.
Khi hàng triệu con người cùng hướng về một lý tưởng chung, sức mạnh của dân tộc sẽ được đánh thức.
Đó chính là con đường Hưng Quốc.
Đó cũng là khát vọng mà cuốn sách này muốn gửi đến mọi người Việt Nam, dù đang sống trong nước hay ở bất cứ nơi đâu trên thế giới.
Bởi tương lai của một dân tộc không được quyết định bởi quá khứ.
Mà bởi những gì mỗi thế hệ lựa chọn xây dựng từ hôm nay.
Học thuyết của Hưng Quốc học có thể chọn một con đường :
Lấy sự trưởng thành của con người làm thước đo sự trưởng thành của quốc gia.
Hưng Người → Hưng Gia → Hưng Dân → Hưng Quốc → Hưng Văn Minh.
Một khái niệm:
Tam Bảo Hưng Quốc
Ba tài sản quý giá nhất của một quốc gia không phải vàng bạc hay tài nguyên, mà là:
1. Nhân tâm
Lòng dân.
Niềm tin.
Sự đoàn kết.
Tinh thần trách nhiệm.
Nếu nhân tâm ly tán thì quốc gia khó bền.
2. Nhân tài
Những người tạo ra tri thức, của cải và đổi mới.
Một quốc gia giàu tài nguyên chưa chắc giàu.
Một quốc gia giàu nhân tài có thể tạo ra nhiều tài nguyên mới.
3. Nhân đạo
Một quốc gia mạnh nhưng biết giữ công lý, tôn trọng con người và sẵn sàng hợp tác sẽ được thế giới kính trọng.
Đây là nền tảng của Quốc Đức và Quốc Đạo.
Và Một "Tam Giới"
Một quốc gia muốn trường tồn phải luôn giữ được sự cân bằng giữa ba giới:
Thiên
Tôn trọng tự nhiên.
Bảo vệ môi trường.
Phát triển bền vững.
Địa
Quản lý hiệu quả đất đai, tài nguyên và hạ tầng.
Nhân
Đầu tư cho con người, giáo dục, khoa học và văn hóa.
Đây là cách kết nối tư tưởng truyền thống "Thiên - Địa - Nhân" với yêu cầu phát triển của thế kỷ XXI.
Một dân tộc không trở nên vĩ đại chỉ vì những chiến thắng trong quá khứ. Một dân tộc trở nên vĩ đại khi mỗi thế hệ biết để lại cho thế hệ sau một đất nước tốt đẹp hơn, một nền giáo dục tiến bộ hơn, một xã hội công bằng hơn và một nền văn hóa giàu lòng nhân ái hơn.
Hưng Quốc không phải là công việc của một người, một tổ chức hay một thế hệ. Hưng Quốc là sự tiếp nối của hàng triệu con người, cùng nuôi dưỡng chí hướng, cùng học hỏi, cùng lao động, cùng sáng tạo và cùng giữ gìn những giá trị tốt đẹp để truyền lại cho mai sau.


00:12
Hoàng Phong Nhã
0 nhận xét:
Đăng nhận xét