CHƯƠNG I
VÌ SAO CẦN HƯNG QUỐC HỌC?
"Không có dân tộc nào sinh ra đã hùng mạnh."
Lịch sử nhân loại là lịch sử của sự hưng thịnh và suy vong.
Có những dân tộc từng làm chủ những nền văn minh rực rỡ nhưng rồi dần biến mất trong dòng chảy thời gian. Có những quốc gia từng hùng cường, giàu có, sở hữu lãnh thổ rộng lớn và quân đội hùng mạnh, nhưng cuối cùng vẫn suy yếu vì không còn khả năng tự đổi mới.
Ngược lại, cũng có những dân tộc khởi đầu trong nghèo khó, chiến tranh và thiếu thốn tài nguyên, nhưng chỉ trong vài thập niên đã vươn lên trở thành những quốc gia phát triển, được thế giới kính trọng bởi trình độ khoa học, chất lượng giáo dục, sức sáng tạo và nền quản trị hiệu quả.
Sự khác biệt ấy đặt ra một câu hỏi lớn:
Điều gì quyết định sự trưởng thành của một dân tộc?
Đó không chỉ là câu hỏi của các nhà cầm quyền.
Không chỉ là câu hỏi của các học giả.
Mà là câu hỏi của mọi người yêu nước, bởi tương lai của một quốc gia không thuộc về riêng một thế hệ, mà được kiến tạo bởi nhiều thế hệ nối tiếp nhau.
Một dân tộc không chỉ cần độc lập, mà còn phải trưởng thành.
Độc lập là điều kiện để một quốc gia tự quyết vận mệnh của mình.
Nhưng độc lập không đồng nghĩa với hùng mạnh.
Lịch sử đã cho thấy nhiều quốc gia giành được độc lập nhưng vẫn trì trệ, chia rẽ hoặc tụt hậu. Ngược lại, cũng có những quốc gia biết tận dụng hòa bình để cải cách, học hỏi và phát triển.
Vì vậy, câu hỏi quan trọng không chỉ là:
Làm thế nào để giữ nước?
Mà còn là:
Làm thế nào để dựng nước ngày càng hưng thịnh?
Muốn trả lời câu hỏi ấy, cần nhìn rộng hơn phạm vi của chính trị hay kinh tế. Một quốc gia muốn phát triển lâu dài phải đồng thời xây dựng con người, giáo dục, đạo đức, pháp luật, văn hóa, khoa học và năng lực quản trị.
Đó là một quá trình trưởng thành của cả dân tộc.
Thời đại tri thức đang viết lại khái niệm sức mạnh quốc gia.
Trong nhiều thế kỷ, sức mạnh thường được đo bằng lãnh thổ, dân số, tài nguyên và quân đội.
Ngày nay, những yếu tố ấy vẫn quan trọng, nhưng không còn là yếu tố quyết định duy nhất.
Trong thời đại tri thức, sức mạnh quốc gia ngày càng được tạo nên bởi:
Chất lượng giáo dục.
Trình độ khoa học và công nghệ.
Năng lực đổi mới sáng tạo.
Hiệu quả của thể chế.
Tinh thần thượng tôn pháp luật.
Chữ tín trong xã hội.
Khả năng hợp tác với thế giới.
Và trên hết là chất lượng của con người.
Tri thức trở thành nguồn tài nguyên có thể tái tạo không ngừng. Một ý tưởng đúng có thể tạo ra giá trị lớn hơn nhiều mỏ khoáng sản. Một nền giáo dục tốt có thể tạo nên nhiều thế hệ công dân có khả năng làm giàu cho đất nước bằng trí tuệ và sáng tạo.
Hưng Quốc học ra đời từ khát vọng xây dựng, không phải từ tinh thần đối đầu.
Hưng Quốc học không nhằm tìm kiếm một mô hình duy nhất cho mọi quốc gia.
Không nhằm phủ nhận hay thay thế bất kỳ học thuyết nào.
Không nhằm ca ngợi hay phê phán một dân tộc nào.
Điều Hưng Quốc học hướng đến là nghiên cứu những nguyên lý giúp một dân tộc trưởng thành, bằng cách học hỏi từ thành công và cả thất bại của nhiều nền văn minh.
Một dân tộc muốn tiến bộ phải biết học từ chính mình và học từ thế giới.
Tinh thần ấy đòi hỏi sự khiêm tốn để tiếp thu, lòng dũng cảm để cải cách và sự kiên trì để theo đuổi những mục tiêu dài hạn.
Trưởng thành là một quá trình không có điểm kết thúc.
Cũng như một con người không ngừng học tập để hoàn thiện bản thân, một dân tộc cũng không ngừng hoàn thiện các giá trị của mình.
Đó là quá trình:
Nuôi dưỡng Dân Chí.
Phát triển Dân Trí.
Bồi đắp Dân Đức.
Khơi dậy Dân Khí.
Trọng dụng Dân Tài.
Từ nền tảng ấy mới hình thành Quốc Trí, Quốc Đức, Quốc Văn, Quốc Pháp, Quốc Khí, Quốc Thế và những giá trị khác làm nên sức mạnh bền vững của quốc gia.
Hưng Quốc học gọi toàn bộ tiến trình ấy là sự trưởng thành của một dân tộc.
Mục đích của cuốn sách
Cuốn sách này không hứa hẹn đưa ra mọi lời giải.
Nó mong muốn góp phần xây dựng một hệ thống tư duy để mỗi người đọc có thể cùng suy ngẫm về con đường phát triển của đất nước.
Một quốc gia hùng mạnh không chỉ được đo bằng tổng sản phẩm quốc nội.
Một quốc gia văn minh không chỉ được đo bằng những công trình cao tầng.
Giá trị cao nhất của một quốc gia là con người.
Khi con người trưởng thành về tri thức, đạo đức, trách nhiệm và tinh thần phụng sự, quốc gia cũng trưởng thành theo.
Đó chính là lý do Hưng Quốc học được hình thành.
Mệnh đề Hưng Quốc
"Không có dân tộc nào sinh ra đã hùng mạnh. Mọi dân tộc đều trưởng thành nhờ học hỏi, lao động, cải cách và biết truyền lại những giá trị tốt đẹp cho thế hệ sau."
VI. Vì sao lịch sử cần một Hưng Quốc học?
Trong suốt chiều dài lịch sử, mỗi thời đại đều sản sinh những học thuyết nhằm trả lời những vấn đề lớn của con người.
Có học thuyết bàn về đạo đức và cách làm người.
Có học thuyết bàn về nghệ thuật trị quốc.
Có học thuyết nghiên cứu kinh tế, pháp luật, quân sự hay giáo dục.
Mỗi học thuyết đều đóng góp những giá trị quan trọng cho sự phát triển của văn minh nhân loại.
Tuy nhiên, bước vào thế kỷ XXI, sự phát triển của một quốc gia không còn phụ thuộc vào một yếu tố đơn lẻ.
Một nền kinh tế mạnh nhưng giáo dục yếu sẽ khó duy trì sức cạnh tranh.
Một nền khoa học phát triển nhưng đạo đức xã hội xuống cấp sẽ làm suy giảm niềm tin.
Một quốc gia giàu tài nguyên nhưng thể chế kém hiệu quả sẽ khó phát huy hết tiềm năng.
Ngược lại, một dân tộc biết kết hợp hài hòa giữa giáo dục, khoa học, pháp quyền, văn hóa, đạo đức, tinh thần trách nhiệm và năng lực quản trị sẽ có nền tảng phát triển bền vững hơn.
Chính vì vậy, cần có một cách tiếp cận mang tính tổng hợp để nghiên cứu sự trưởng thành của một dân tộc.
Hưng Quốc học không thay thế triết học.
Không thay thế kinh tế học.
Không thay thế chính trị học.
Không thay thế xã hội học.
Mà mong muốn kết nối những lĩnh vực ấy thành một chỉnh thể, nhằm trả lời một câu hỏi xuyên suốt:
Điều gì làm nên sức sống lâu dài của một quốc gia?
VII. Hưng Quốc không phải là sự giàu có đơn thuần
Nhiều người cho rằng quốc gia giàu có là quốc gia hùng mạnh.
Điều đó đúng nhưng chưa đủ.
Một quốc gia có thể giàu trong một giai đoạn nhờ tài nguyên, vị trí địa lý thuận lợi hoặc hoàn cảnh đặc biệt.
Nhưng nếu thiếu nền giáo dục tốt, thiếu pháp quyền, thiếu năng lực đổi mới và thiếu tinh thần trách nhiệm, sự giàu có ấy khó được duy trì qua nhiều thế hệ.
Ngược lại, có những quốc gia khởi đầu với rất ít nguồn lực vật chất nhưng nhờ đầu tư vào con người, khoa học và thể chế, đã tạo dựng được nền tảng phát triển bền vững.
Bởi vậy, Hưng Quốc học không lấy sự giàu có làm mục tiêu duy nhất.
Mục tiêu cao nhất là xây dựng một quốc gia mà:
Con người có phẩm giá.
Xã hội có niềm tin.
Pháp luật được tôn trọng.
Giáo dục được coi trọng.
Nhân tài được phát huy.
Văn hóa được gìn giữ và phát triển.
Quốc gia có khả năng đóng góp tích cực cho khu vực và thế giới.
Đó mới là ý nghĩa đầy đủ của hai chữ Hưng Quốc.
VIII. Khởi đầu từ mỗi con người
Không có quốc gia nào tự mình trưởng thành.
Chỉ có những con người trưởng thành cùng nhau tạo nên một quốc gia trưởng thành.
Một người biết học hỏi sẽ góp phần làm gia đình tiến bộ.
Một gia đình biết giáo dục sẽ góp phần xây dựng cộng đồng văn minh.
Nhiều cộng đồng văn minh sẽ tạo nên một quốc gia có nội lực.
Vì vậy, Hưng Quốc học không bắt đầu từ quyền lực.
Không bắt đầu từ của cải.
Cũng không bắt đầu từ những khẩu hiệu.
Hưng Quốc học bắt đầu từ Quốc Nhân – những con người biết tự rèn luyện, biết tôn trọng người khác, biết phụng sự lợi ích chung và không ngừng hoàn thiện bản thân.
Đó cũng là lý do chương tiếp theo của cuốn sách sẽ trả lời câu hỏi:
Hưng Quốc là gì?
Bởi chỉ khi hiểu đúng mục tiêu, chúng ta mới có thể tìm đúng con đường để đạt tới mục tiêu ấy.
IX. Đối tượng nghiên cứu của Hưng Quốc học
Mọi ngành học đều bắt đầu bằng một câu hỏi.
Triết học hỏi: Con người là gì?
Kinh tế học hỏi: Của cải được tạo ra và phân phối như thế nào?
Chính trị học hỏi: Quyền lực được tổ chức và kiểm soát ra sao?
Xã hội học hỏi: Xã hội vận hành theo những quy luật nào?
Vậy Hưng Quốc học nghiên cứu điều gì?
Hưng Quốc học nghiên cứu sự trưởng thành của một dân tộc.
Không phải sự trưởng thành của một cá nhân.
Không phải sự hưng thịnh nhất thời của một nền kinh tế.
Mà là quá trình lâu dài giúp một cộng đồng người xây dựng nên một quốc gia ngày càng văn minh, giàu mạnh, tự do, có trách nhiệm và có khả năng tự đổi mới qua nhiều thế hệ.
Đối tượng nghiên cứu ấy bao gồm:
Con người.
Giáo dục.
Văn hóa.
Đạo đức.
Khoa học.
Pháp luật.
Thể chế.
Kinh tế.
Tinh thần công dân.
Quan hệ giữa quốc gia với thế giới.
Bởi lẽ, không một yếu tố nào trong số đó có thể đứng riêng. Chúng liên kết với nhau, tác động lẫn nhau và cùng quyết định sức sống của một dân tộc.
X. Phương pháp của Hưng Quốc học
Hưng Quốc học không bắt đầu từ định kiến.
Cũng không đi tìm bằng chứng để bảo vệ một kết luận có sẵn.
Ngược lại, Hưng Quốc học đặt câu hỏi trước, rồi tìm câu trả lời bằng cách đối chiếu giữa lịch sử, thực tiễn và tri thức của nhiều nền văn minh.
Do đó, phương pháp của Hưng Quốc học là:
Học từ lịch sử.
Học từ thực tiễn.
Học từ khoa học.
Học từ thành công.
Học từ thất bại.
Học từ chính dân tộc mình.
Học từ các dân tộc khác.
Tinh thần ấy đòi hỏi sự khiêm tốn để học hỏi, sự trung thực để nhìn nhận sai lầm và sự dũng cảm để cải cách.
XI. Tinh thần của Hưng Quốc học
Hưng Quốc học không cổ vũ sự đối đầu giữa các dân tộc.
Không khuyến khích chủ nghĩa tự tôn cực đoan.
Cũng không đề cao sự tự ti.
Tinh thần của Hưng Quốc học là:
Yêu nước nhưng không khép kín.
Tự hào dân tộc nhưng luôn sẵn sàng học hỏi.
Giữ gìn bản sắc nhưng không từ chối những giá trị tiến bộ của nhân loại.
Một dân tộc chỉ thực sự trưởng thành khi biết tiếp thu cái hay của người khác mà không đánh mất chính mình.
Lịch sử cho thấy những nền văn minh phát triển bền vững thường là những nền văn minh có khả năng tiếp biến: biết chọn lọc, sáng tạo và biến tri thức của nhân loại thành sức mạnh của chính mình.
Đó cũng là tinh thần mà Hưng Quốc học mong muốn hướng tới.
XII. Câu hỏi của thời đại
Mỗi thời đại đều có những câu hỏi lớn.
Có thời đại phải trả lời làm thế nào để tồn tại.
Có thời đại phải trả lời làm thế nào để giành độc lập.
Có thời đại phải trả lời làm thế nào để tái thiết sau chiến tranh.
Thế kỷ XXI đặt ra một câu hỏi khác:
Làm thế nào để một dân tộc không ngừng trưởng thành trong một thế giới biến đổi nhanh chóng?
Đó không còn là câu chuyện của riêng một quốc gia.
Đó là câu chuyện của mọi dân tộc.
Cuộc cạnh tranh của thế kỷ XXI không chỉ là cạnh tranh về tài nguyên, vốn hay lao động.
Đó là cạnh tranh về:
chất lượng con người;
năng lực sáng tạo;
chất lượng giáo dục;
hiệu quả quản trị;
niềm tin xã hội;
khả năng học hỏi và tự đổi mới.
Một dân tộc ngừng học hỏi sẽ dần tụt lại phía sau.
Một dân tộc biết học hỏi sẽ luôn có cơ hội vươn lên.
Bởi vậy, Hưng Quốc học không chỉ nghiên cứu vì sao có những quốc gia thành công.
Điều quan trọng hơn là tìm hiểu vì sao họ có thể duy trì sự phát triển qua nhiều thế hệ.
XIII. Quy luật của sự trưởng thành
Thiên nhiên có quy luật.
Lịch sử cũng có quy luật.
Một hạt giống muốn thành cây phải có đất, nước, ánh sáng và thời gian.
Một con người muốn trưởng thành cần giáo dục, rèn luyện, lao động và trải nghiệm.
Một dân tộc cũng vậy.
Không có quốc gia nào chỉ nhờ một chính sách mà trở nên hùng mạnh.
Không có dân tộc nào chỉ nhờ một vị anh hùng mà hưng thịnh mãi mãi.
Sự trưởng thành của một quốc gia là kết quả của nhiều yếu tố cùng bồi đắp qua nhiều thế hệ:
Con người.
Giáo dục.
Đạo đức.
Pháp luật.
Khoa học.
Văn hóa.
Kinh tế.
Thể chế.
Tinh thần trách nhiệm.
Nếu một trong những nền tảng ấy bị xem nhẹ trong thời gian dài, sự phát triển sẽ khó bền vững.
Đó là quy luật mà lịch sử của nhiều quốc gia đã nhiều lần cho thấy.
Hưng Quốc học không tìm kiếm những giải pháp tức thời.
Hưng Quốc học đi tìm những quy luật lâu dài.
Bởi chỉ những gì phù hợp với quy luật mới có thể tạo nên sự hưng thịnh bền vững.
XIV. Một lời nguyện cho tương lai
Cuốn sách này được viết với niềm tin rằng:
Mỗi con người đều có thể tiến bộ.
Mỗi gia đình đều có thể tốt đẹp hơn.
Mỗi cộng đồng đều có thể văn minh hơn.
Và mỗi dân tộc đều có thể trưởng thành hơn.
Khát vọng ấy không thuộc riêng bất kỳ cá nhân nào.
Đó là khát vọng chung của những người mong muốn đất nước mình ngày càng giàu mạnh, văn minh và đáng kính.
Nếu Hưng Quốc học có thể góp phần khơi dậy tinh thần học hỏi, tinh thần trách nhiệm và khát vọng phụng sự trong mỗi người đọc, thì đó chính là thành công lớn nhất của cuốn sách.
XIV. Hưng Quốc là một quá trình, không phải một đích đến
Con người không có một ngày nào có thể tuyên bố mình đã hoàn toàn trưởng thành.
Mỗi trải nghiệm mới lại mở ra những bài học mới.
Mỗi thế hệ lại phải đối mặt với những thách thức khác nhau.
Một dân tộc cũng vậy.
Không có quốc gia nào có thể tự nhận rằng mình đã hoàn thiện.
Ngay cả những quốc gia phát triển nhất vẫn phải không ngừng cải cách giáo dục, đổi mới khoa học, hoàn thiện pháp luật, nâng cao năng lực quản trị và thích ứng với những biến động của thế giới.
Bởi vậy, Hưng Quốc không phải là một trạng thái đạt được một lần rồi mãi mãi tồn tại.
Hưng Quốc là một hành trình liên tục của tự học, tự sửa, tự đổi mới và tự vượt lên chính mình.
Một dân tộc ngừng học hỏi sẽ dần bảo thủ.
Một dân tộc ngừng cải cách sẽ dần trì trệ.
Một dân tộc ngừng sáng tạo sẽ dần tụt hậu.
Nhưng một dân tộc biết nhìn thẳng vào khuyết điểm, biết tiếp thu tinh hoa của nhân loại và biết đổi mới chính mình sẽ luôn có cơ hội bước tiếp.
Đó chính là quy luật sâu xa nhất của sự trưởng thành.
Hưng Quốc không phải là chiến thắng trước dân tộc khác.
Hưng Quốc trước hết là chiến thắng sự lạc hậu, trì trệ và những giới hạn của chính mình.
XV. Những tiên đề của Hưng Quốc học
Mọi ngành khoa học đều được xây dựng trên một số tiên đề nền tảng.
Hưng Quốc học cũng vậy.
Những tiên đề này không phải là chân lý tuyệt đối, mà là những giả định được hình thành từ việc quan sát lịch sử, đối chiếu giữa các nền văn minh và suy ngẫm về quá trình phát triển của các dân tộc.
Tiên đề thứ nhất
Không có dân tộc nào sinh ra đã hùng mạnh.
Mọi quốc gia đều là sản phẩm của lịch sử, của giáo dục, của văn hóa và của những lựa chọn mà nhiều thế hệ đã cùng nhau thực hiện.
Tiên đề thứ hai
Sức mạnh bền vững bắt đầu từ con người.
Tài nguyên có thể cạn kiệt.
Vốn có thể mất đi.
Quyền lực có thể thay đổi.
Nhưng một dân tộc có tri thức, đạo đức, kỷ luật, tinh thần trách nhiệm và năng lực sáng tạo luôn có khả năng tạo dựng lại sự thịnh vượng.
Tiên đề thứ ba
Giáo dục là quá trình tái tạo sức mạnh của quốc gia qua từng thế hệ.
Mỗi thế hệ đều nhận lại một di sản từ thế hệ trước.
Đồng thời cũng có trách nhiệm để lại một di sản tốt đẹp hơn cho thế hệ sau.
Giáo dục chính là cây cầu nối giữa quá khứ, hiện tại và tương lai.
Tiên đề thứ tư
Một quốc gia chỉ phát triển bền vững khi biết tự đổi mới.
Không có mô hình nào phù hợp với mọi thời đại.
Không có thể chế nào hoàn hảo mãi mãi.
Không có thành công nào được bảo đảm nếu xã hội ngừng học hỏi và cải cách.
Khả năng tự điều chỉnh là dấu hiệu của sự trưởng thành.
Tiên đề thứ năm
Hưng Quốc không phải là chiến thắng người khác, mà là không ngừng vượt lên chính mình.
Một quốc gia không cần trở thành số một trong mọi lĩnh vực.
Điều quan trọng hơn là mỗi thế hệ đều làm cho đất nước tốt đẹp hơn thế hệ trước.
Đó mới là thước đo của một dân tộc đang trưởng thành.
XVI. Mười dấu hiệu của một dân tộc trưởng thành
Một con người trưởng thành không được đánh giá bằng tuổi tác, mà bằng phẩm chất, năng lực và trách nhiệm.
Một dân tộc cũng vậy.
Sự trưởng thành của một dân tộc không được đo bằng một chỉ số duy nhất, mà được phản ánh qua nhiều mặt của đời sống quốc gia.
1. Biết học hỏi
Không tự mãn với quá khứ.
Không khép kín trước cái mới.
Biết tiếp thu tinh hoa của nhân loại và biến tri thức thành sức mạnh của chính mình.
2. Biết tôn trọng sự thật
Một dân tộc trưởng thành không sợ sự thật.
Biết nhìn thẳng vào thành công và thất bại.
Biết sửa sai thay vì che giấu sai lầm.
3. Biết tôn trọng pháp luật
Pháp luật không chỉ ràng buộc người dân mà còn giới hạn quyền lực của những người nắm quyền.
Khi mọi người đều bình đẳng trước pháp luật, niềm tin xã hội được củng cố.
4. Biết trọng dụng người tài
Không để xuất thân, địa vị hay quan hệ quyết định cơ hội cống hiến.
Đánh giá con người bằng năng lực, phẩm chất và kết quả đóng góp.
5. Biết giữ chữ tín
Chữ tín là nền tảng của thương mại, của quản trị và của quan hệ giữa con người với con người.
Một quốc gia có uy tín sẽ tạo dựng được niềm tin với công dân và với thế giới.
6. Biết sáng tạo
Không chỉ học cái đã có.
Mà còn tạo ra tri thức, công nghệ, sản phẩm và giá trị mới.
7. Biết đoàn kết trong đa dạng
Một xã hội trưởng thành biết tôn trọng sự khác biệt về quan điểm, vùng miền, tín ngưỡng và văn hóa.
Đoàn kết không có nghĩa là mọi người phải giống nhau.
Đoàn kết là cùng hướng đến lợi ích chung.
8. Biết chịu trách nhiệm
Từ mỗi cá nhân đến mỗi tổ chức đều sẵn sàng chịu trách nhiệm về hành động của mình.
Tinh thần trách nhiệm là nền tảng của niềm tin xã hội.
9. Biết chuẩn bị cho tương lai
Không chỉ giải quyết vấn đề của hôm nay.
Mà còn đầu tư cho giáo dục, khoa học, môi trường và thế hệ mai sau.
Một dân tộc trưởng thành luôn nghĩ xa hơn nhiệm kỳ, xa hơn lợi ích trước mắt.
10. Biết đóng góp cho nhân loại
Mục tiêu cuối cùng của Hưng Quốc không phải chỉ là làm giàu cho chính mình.
Một quốc gia thực sự trưởng thành sẽ góp phần tạo ra tri thức mới, công nghệ mới, giá trị văn hóa mới và đóng góp tích cực cho hòa bình, hợp tác và sự phát triển bền vững của thế giới.
Đó là đỉnh cao của sự trưởng thành dân tộc.
XVII. Những quy luật của Hưng Quốc
Lịch sử của các dân tộc tuy khác nhau, nhưng vẫn cho thấy một số quy luật lặp đi lặp lại. Hưng Quốc học không coi các quy luật này là bất biến, nhưng xem chúng như những khuynh hướng thường xuyên xuất hiện trong quá trình phát triển của quốc gia.
Quy luật thứ nhất: Hưng quốc bắt đầu từ Hưng Nhân
Một quốc gia không thể mạnh hơn chất lượng con người của mình.
Nếu con người thiếu tri thức, thiếu đạo đức, thiếu trách nhiệm và thiếu năng lực hợp tác, thì dù tài nguyên phong phú hay thể chế tốt đến đâu cũng khó tạo nên sự phát triển lâu dài.
Bởi vậy, gốc của Hưng Quốc là Hưng Nhân.
Quy luật thứ hai: Giáo dục quyết định tốc độ trưởng thành
Một thế hệ được giáo dục tốt sẽ rút ngắn con đường phát triển của dân tộc.
Một thế hệ bị bỏ quên giáo dục sẽ để lại những khoảng trống phải mất nhiều năm mới bù đắp được.
Giáo dục không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn hình thành nhân cách, tư duy phản biện, tinh thần trách nhiệm và năng lực sáng tạo.
Quy luật thứ ba: Thể chế quyết định khả năng phát huy con người
Nhân tài cần có môi trường để cống hiến.
Doanh nghiệp cần có môi trường để sáng tạo.
Người dân cần có môi trường để sống và làm việc trong công bằng.
Một thể chế minh bạch, ổn định và biết tự hoàn thiện sẽ khuyến khích những năng lực tốt phát triển và hạn chế những hành vi gây tổn hại cho xã hội.
Quy luật thứ tư: Văn hóa quyết định sức bền của quốc gia
Kinh tế có thể tăng trưởng nhanh.
Công nghệ có thể thay đổi từng ngày.
Nhưng văn hóa là nền đất nuôi dưỡng bản sắc, niềm tin và sự gắn kết của cộng đồng.
Một quốc gia đánh mất những giá trị tốt đẹp của mình sẽ khó duy trì sự phát triển bền vững.
Quy luật thứ năm: Khả năng tự đổi mới quyết định tương lai
Không có quốc gia nào luôn ở vị trí dẫn đầu.
Điều giúp một dân tộc phát triển lâu dài không phải là không mắc sai lầm, mà là biết nhận ra sai lầm, sửa chữa và tiếp tục tiến lên.
Khả năng học hỏi và tự đổi mới là dấu hiệu rõ nhất của một dân tộc trưởng thành.
XVIII. Ba tầng của sự hưng thịnh
Trong nhiều thế kỷ, khi nói đến một quốc gia hùng mạnh, người ta thường nghĩ đến sự giàu có, quân đội hoặc quyền lực.
Đó là những biểu hiện dễ thấy.
Nhưng lịch sử cho thấy, những biểu hiện ấy chỉ là phần ngọn.
Muốn hiểu vì sao một quốc gia hưng thịnh hay suy yếu, cần nhìn sâu hơn vào ba tầng nền tảng.
Tầng thứ nhất: Con người
Mọi quốc gia đều được xây dựng từ con người.
Nếu con người có tri thức, đạo đức, ý chí, tinh thần trách nhiệm và khát vọng vươn lên, quốc gia sẽ có nền tảng để phát triển.
Nếu con người thờ ơ, thiếu kỷ luật, thiếu niềm tin và không còn tinh thần học hỏi, thì sự suy yếu sẽ bắt đầu từ chính nền móng.
Bởi vậy, gốc của Hưng Quốc là Hưng Nhân.
Tầng thứ hai: Thiết chế
Con người cần một môi trường để phát huy năng lực.
Đó là gia đình, nhà trường, doanh nghiệp, pháp luật, thị trường, các tổ chức xã hội và bộ máy nhà nước.
Những thiết chế công bằng, minh bạch và hiệu quả sẽ khuyến khích điều tốt phát triển, hạn chế điều xấu và tạo điều kiện để người tài cống hiến.
Ngược lại, nếu thiết chế vận hành kém hiệu quả, ngay cả những con người có năng lực cũng khó phát huy hết khả năng của mình.
Tầng thứ ba: Văn minh
Khi con người trưởng thành và thiết chế vận hành tốt, quốc gia sẽ tạo ra những giá trị vượt lên trên lợi ích trước mắt.
Đó là:
Những công trình khoa học.
Những sáng tạo công nghệ.
Những tác phẩm văn hóa.
Những chuẩn mực đạo đức.
Những đóng góp cho hòa bình và hợp tác quốc tế.
Đó là lúc sức mạnh của một quốc gia không chỉ phục vụ chính mình mà còn trở thành một phần của sự tiến bộ chung của nhân loại.
Đó là tầng cao nhất của Hưng Quốc.
XIX. Hưng Quốc là một hành trình của nhiều thế hệ
Không có thế hệ nào đủ sức hoàn thành sự nghiệp Hưng Quốc.
Mỗi thế hệ chỉ là một mắt xích trong dòng chảy lịch sử.
Thế hệ đi trước để lại nền móng.
Thế hệ hôm nay có trách nhiệm xây dựng.
Thế hệ mai sau sẽ tiếp tục hoàn thiện.
Một dân tộc trưởng thành không phải vì chưa từng mắc sai lầm.
Mà vì mỗi thế hệ đều biết học từ thành công và thất bại của thế hệ trước, để đất nước ngày một tốt hơn.
Vì vậy, Hưng Quốc không phải là một phong trào ngắn hạn.
Không phải là thành tựu của một nhiệm kỳ.
Cũng không phải công lao của riêng một cá nhân.
Hưng Quốc là sự nghiệp lâu dài của cả một dân tộc.
Chính ý thức về sự tiếp nối ấy tạo nên sức mạnh bền vững của quốc gia.
Mệnh đề Hưng Quốc
Một thế hệ có thể xây dựng những công trình lớn. Nhưng chỉ nhiều thế hệ liên tiếp biết học hỏi, gìn giữ và đổi mới mới có thể xây dựng nên một quốc gia vĩ đại.
XX. Tuyên ngôn của Hưng Quốc học
Hưng Quốc học khởi đầu từ một niềm tin giản dị:
Mỗi dân tộc đều có khả năng trưởng thành.
Không có dân tộc nào sinh ra đã ưu việt.
Cũng không có dân tộc nào sinh ra đã thấp kém.
Lịch sử trao cho mỗi dân tộc những điều kiện khác nhau, nhưng tương lai không chỉ do lịch sử quyết định.
Tương lai còn được quyết định bởi cách mỗi thế hệ học tập, lao động, sáng tạo, cải cách và truyền lại những giá trị tốt đẹp cho thế hệ sau.
Hưng Quốc học không tìm kiếm một con đường duy nhất.
Bởi không có một mô hình nào phù hợp với mọi quốc gia.
Điều Hưng Quốc học tìm kiếm là những nguyên lý đã được lịch sử nhiều lần chứng minh.
Đó là:
- Con người là gốc của quốc gia.
- Giáo dục là gốc của sự phát triển.
- Đạo đức là gốc của niềm tin.
- Pháp quyền là gốc của trật tự.
- Khoa học là động lực của tiến bộ.
- Văn hóa là linh hồn của dân tộc.
- Tự do đi cùng trách nhiệm tạo nên sức sáng tạo.
- Học hỏi không ngừng tạo nên năng lực đổi mới.
Một dân tộc không trưởng thành vì sở hữu nhiều tài nguyên.
Một dân tộc trưởng thành vì biết biến tri thức thành sức mạnh, biến đạo đức thành niềm tin, biến pháp luật thành công bằng và biến khát vọng thành hành động.
Hưng Quốc học không ca ngợi quyền lực.
Cũng không tôn thờ sự giàu có.
Điều Hưng Quốc học hướng tới là xây dựng một quốc gia mà mỗi con người đều có cơ hội phát triển năng lực, sống có phẩm giá, cống hiến cho cộng đồng và cùng nhau tạo dựng một tương lai tốt đẹp hơn.
Đó là ý nghĩa sâu xa nhất của hai chữ Hưng Quốc.
"Một quốc gia chỉ có thể phát triển bền vững khi con người, thể chế và văn hóa cùng trưởng thành."
Đây là tam trụ của Hưng Quốc học:
Trụ thứ nhất: Con người
Dân Chí.
Dân Trí.
Dân Đức.
Dân Khí.
Dân Tài.
Trụ thứ hai: Thể chế
Quốc Pháp.
Quốc Trị.
Quốc Thế.
Quản trị quốc gia.
Kỷ cương.
Trụ thứ ba: Văn hóa
Quốc Văn.
Quốc Đức.
Chữ tín.
Trách nhiệm.
Bản sắc.
Tinh thần học hỏi.
Ba trụ này nâng đỡ toàn bộ công trình.
Nếu một trụ yếu, quốc gia sẽ mất cân bằng.
Nếu cả ba cùng phát triển, quốc gia sẽ có nền tảng để hưng thịnh lâu dài.
XXI. Vốn Hưng Quốc – Tài sản lớn nhất của một dân tộc
Khi nói đến sự phát triển của một quốc gia, người ta thường nghĩ đến vốn đầu tư, tài nguyên thiên nhiên, công nghệ hay cơ sở hạ tầng.
Đó đều là những nguồn lực quan trọng.
Nhưng lịch sử cho thấy có một loại vốn còn quan trọng hơn.
Đó là Vốn Hưng Quốc.
Vốn Hưng Quốc không nằm trong kho bạc quốc gia.
Không nằm dưới lòng đất.
Không được đo bằng tiền tệ.
Nó tồn tại trong chính con người và trong đời sống của xã hội.
Đó là:
- Tri thức của nhân dân.
- Đạo đức và chữ tín.
- Tinh thần trách nhiệm.
- Niềm tin giữa con người với con người.
- Khả năng hợp tác.
- Ý thức tôn trọng pháp luật.
- Năng lực sáng tạo.
- Văn hóa lao động.
- Khát vọng vươn lên.
Những giá trị ấy không thể khai thác một lần rồi cạn kiệt.
Ngược lại, càng được nuôi dưỡng, chúng càng sinh sôi.
Một dân tộc có thể mất của cải sau chiến tranh, thiên tai hay khủng hoảng.
Nhưng nếu vẫn giữ được Vốn Hưng Quốc, họ vẫn có khả năng gây dựng lại đất nước.
Ngược lại, nếu Vốn Hưng Quốc bị bào mòn, thì ngay cả sự giàu có cũng khó duy trì lâu dài.
Vì thế, nhiệm vụ lớn nhất của mọi thế hệ không chỉ là tạo ra của cải vật chất.
Mà còn là tích lũy, gìn giữ và truyền lại Vốn Hưng Quốc cho thế hệ sau.
Đó là loại tài sản duy nhất càng chia sẻ càng lớn lên, càng sử dụng càng tạo ra nhiều giá trị mới.
Đó cũng là tài sản quyết định sức sống lâu dài của một dân tộc.
XXII. Thước đo của một dân tộc
Con người có thể được đánh giá bằng học vấn, nhân cách, sức khỏe, trách nhiệm và những đóng góp cho cộng đồng.
Doanh nghiệp có thể được đánh giá bằng năng lực sáng tạo, hiệu quả hoạt động và uy tín.
Vậy một dân tộc được đánh giá bằng điều gì?
Nếu chỉ nhìn vào GDP, chúng ta sẽ bỏ sót chất lượng giáo dục, đạo đức xã hội, niềm tin, văn hóa và khả năng sáng tạo.
Nếu chỉ nhìn vào sức mạnh quân sự, chúng ta sẽ không thấy chất lượng của người dân và sức sống của nền văn minh.
Nếu chỉ nhìn vào tài nguyên, chúng ta sẽ không thấy năng lực tạo ra tri thức và giá trị mới.
Bởi vậy, Hưng Quốc học đề nghị một cách nhìn rộng hơn.
Một dân tộc trưởng thành cần được nhìn nhận qua nhiều phương diện:
- Có những công dân có trách nhiệm.
- Có nền giáo dục khuyến khích học tập suốt đời.
- Có pháp luật được tôn trọng.
- Có thể chế biết tự hoàn thiện.
- Có nền kinh tế tạo cơ hội cho sáng tạo.
- Có nền văn hóa nuôi dưỡng nhân cách.
- Có tinh thần đối thoại và hợp tác.
- Có khả năng đóng góp cho sự tiến bộ chung của nhân loại.
Những yếu tố ấy không thay thế các chỉ số kinh tế.
Chúng bổ sung cho nhau để phản ánh đầy đủ hơn chất lượng phát triển của một quốc gia.
XXIII. Từ Hưng Quốc đến Hưng Văn minh
Mục tiêu cuối cùng của Hưng Quốc học không phải là tạo ra một quốc gia giàu có nhưng khép kín.
Cũng không phải xây dựng một quốc gia mạnh để áp đặt ý chí lên dân tộc khác.
Một quốc gia thực sự trưởng thành sẽ hiểu rằng sự phát triển của mình gắn liền với hòa bình, hợp tác và sự phát triển của khu vực và thế giới.
Lịch sử cho thấy những quốc gia để lại dấu ấn sâu đậm thường không chỉ vì sức mạnh kinh tế hay quân sự.
Họ còn đóng góp cho nhân loại bằng:
- Những tư tưởng mới.
- Những phát minh khoa học.
- Những tác phẩm văn hóa.
- Những chuẩn mực pháp lý.
- Những mô hình quản trị hiệu quả.
- Những giá trị nhân văn.
Đó là lúc Hưng Quốc không chỉ mang ý nghĩa làm cho đất nước hưng thịnh.
Mà còn góp phần làm cho nền văn minh nhân loại tiến bộ hơn.
Đó là tầng ý nghĩa cao nhất của Hưng Quốc học.
XXIV. Một lời gửi đến thế hệ mai sau
Mỗi thế hệ đều nhận từ cha ông một đất nước.
Đất nước ấy có thể giàu hơn hoặc nghèo hơn.
Có thể mạnh hơn hoặc yếu hơn.
Nhưng điều quan trọng nhất là mỗi thế hệ phải để lại cho thế hệ sau một nền tảng tốt hơn nền tảng mình đã nhận được.
Đó không chỉ là những con đường, cây cầu hay nhà máy.
Đó còn là:
Một nền giáo dục tốt hơn.
Một xã hội công bằng hơn.
Một nền văn hóa phong phú hơn.
Một tinh thần trách nhiệm cao hơn.
Một khát vọng học hỏi mạnh mẽ hơn.
Nếu mỗi thế hệ đều làm được điều đó, sự trưởng thành của dân tộc sẽ không bị gián đoạn.
Đó chính là ý nghĩa sâu xa nhất của Hưng Quốc.
"Hưng Quốc không phải là di sản được thừa hưởng. Hưng Quốc là thành quả được kiến tạo."
XXV. Quốc gia là một cộng đồng cùng trưởng thành
Thông thường, quốc gia được định nghĩa là một cộng đồng có lãnh thổ, dân cư, chủ quyền và một nhà nước.
Đó là định nghĩa của luật học và khoa học chính trị.
Hưng Quốc học không phủ nhận định nghĩa ấy.
Nhưng Hưng Quốc học nhìn quốc gia dưới một góc độ khác.
Quốc gia không chỉ là một thực thể pháp lý.
Quốc gia còn là một cộng đồng cùng trưởng thành.
Nghĩa là một cộng đồng mà mỗi thế hệ đều có trách nhiệm làm cho:
Con người có tri thức hơn.
Xã hội có niềm tin hơn.
Pháp luật công bằng hơn.
Văn hóa phong phú hơn.
Khoa học tiến bộ hơn.
Kinh tế sáng tạo hơn.
Môi trường sống tốt đẹp hơn.
Nếu những giá trị ấy được bồi đắp liên tục, quốc gia sẽ trưởng thành.
Nếu những giá trị ấy bị bào mòn qua nhiều thế hệ, quốc gia sẽ suy yếu, dù của cải vật chất có thể vẫn còn.
Bởi vậy, bản chất của Hưng Quốc không phải là tích lũy quyền lực.
Bản chất của Hưng Quốc là tích lũy năng lực trưởng thành.
XXVI. Di sản lớn nhất của một dân tộc
Mỗi dân tộc đều để lại di sản.
Có dân tộc để lại những kim tự tháp.
Có dân tộc để lại những cung điện.
Có dân tộc để lại những con đường.
Có dân tộc để lại những phát minh.
Nhưng có một loại di sản quý giá hơn mọi công trình vật chất.
Đó là chất lượng của Quốc Nhân.
Nếu một dân tộc truyền cho thế hệ sau:
tinh thần hiếu học,
ý thức trách nhiệm,
lòng trung thực,
khả năng sáng tạo,
khát vọng phụng sự,
văn hóa đối thoại,
tinh thần thượng tôn pháp luật,
thì dân tộc ấy đã để lại một di sản không bao giờ cạn.
Chính di sản ấy sẽ tiếp tục tạo ra những công trình mới, những doanh nghiệp mới, những nhà khoa học mới, những tác phẩm văn hóa mới và những thế hệ công dân mới.
Đó là loại tài sản có khả năng tự sinh sôi.
Đó cũng là di sản cao quý nhất mà một dân tộc có thể trao lại cho tương lai.
XXVII. Quốc vận được kiến tạo mỗi ngày
Nhiều người nói đến quốc vận như một điều huyền bí.
Hưng Quốc học nhìn khác.
Quốc vận không hình thành trong một ngày.
Nó được tạo nên từ vô số hành động nhỏ:
Một người thầy dạy học bằng lương tâm.
Một doanh nhân giữ chữ tín.
Một công nhân làm việc có trách nhiệm.
Một nhà khoa học trung thực với kết quả nghiên cứu.
Một cán bộ thực thi công vụ đúng pháp luật.
Một người dân không gian dối trong cuộc sống thường ngày.
Mỗi hành động ấy có vẻ nhỏ bé.
Nhưng khi được hàng triệu con người thực hiện liên tục trong nhiều năm, chúng sẽ tạo nên văn hóa, niềm tin và sức mạnh của quốc gia.
Quốc vận vì thế không chỉ được viết bởi những sự kiện lớn.
Quốc vận được viết mỗi ngày, bởi hàng triệu Quốc Nhân đang âm thầm làm tốt công việc của mình.
Mệnh đề Hưng Quốc
Quốc vận không phải điều được ban tặng. Quốc vận là kết quả của hàng triệu lựa chọn đúng được tích lũy qua nhiều thế hệ.
XXVIII. Tám bậc trưởng thành của một dân tộc
Một dân tộc không thể trở nên hùng mạnh chỉ bằng một cuộc cải cách.
Cũng không thể chỉ nhờ một vị minh quân hay một giai đoạn tăng trưởng kinh tế.
Sự trưởng thành của một quốc gia là quá trình tích lũy qua nhiều tầng nấc, trong đó mỗi tầng là nền tảng của tầng tiếp theo.
Hưng Quốc học đề xuất tám bậc trưởng thành:
Bậc thứ nhất: Hưng Thân
Mọi hành trình đều bắt đầu từ mỗi con người.
Không có công dân trưởng thành thì không có quốc gia trưởng thành.
Hưng Thân là quá trình rèn luyện tri thức, đạo đức, sức khỏe, ý chí, kỷ luật và năng lực học tập suốt đời.
Bậc thứ hai: Hưng Gia
Gia đình là trường học đầu tiên.
Gia đình truyền cho con người ngôn ngữ, nhân cách, thói quen, tình yêu thương và tinh thần trách nhiệm.
Một nền giáo dục quốc gia không thể thay thế hoàn toàn vai trò của gia đình.
Bậc thứ ba: Hưng Học
Trong thời đại tri thức, học tập không còn giới hạn trong nhà trường.
Một dân tộc trưởng thành là một dân tộc biết học suốt đời.
Biết học từ lịch sử.
Biết học từ khoa học.
Biết học từ thế giới.
Biết học từ chính những sai lầm của mình.
Bậc thứ tư: Hưng Nghiệp
Tri thức phải tạo ra giá trị.
Lao động phải tạo ra của cải.
Khoa học phải phục vụ cuộc sống.
Doanh nghiệp phải trở thành động lực đổi mới.
Đó là giai đoạn biến tri thức thành sức mạnh kinh tế.
Bậc thứ năm: Hưng Xã
Khi nhiều con người và nhiều gia đình trưởng thành, xã hội sẽ hình thành niềm tin.
Đó là xã hội biết hợp tác.
Biết tôn trọng sự khác biệt.
Biết bảo vệ lợi ích chung.
Biết giải quyết mâu thuẫn bằng pháp luật và đối thoại.
Bậc thứ sáu: Hưng Pháp
Một xã hội không thể phát triển lâu dài nếu luật pháp không được tôn trọng.
Hưng Pháp không chỉ là xây dựng luật.
Mà còn là xây dựng văn hóa pháp quyền.
Nơi mọi người đều bình đẳng trước pháp luật.
Bậc thứ bảy: Hưng Quốc
Khi con người, gia đình, giáo dục, kinh tế, xã hội và pháp quyền cùng trưởng thành, quốc gia sẽ có nội lực.
Nội lực ấy được thể hiện qua khả năng đổi mới, khả năng thích ứng, khả năng bảo vệ chủ quyền, phát triển kinh tế và nâng cao đời sống của nhân dân.
Bậc thứ tám: Hưng Văn Minh
Đây là đỉnh cao.
Một quốc gia hùng mạnh không chỉ biết làm giàu cho mình.
Mà còn biết đóng góp cho nhân loại.
Đóng góp bằng tư tưởng.
Đóng góp bằng khoa học.
Đóng góp bằng văn hóa.
Đóng góp bằng hòa bình.
Đóng góp bằng những giá trị nhân văn.
Đó là ý nghĩa sâu xa nhất của Hưng Quốc.
Mệnh đề Hưng Quốc
Một dân tộc vĩ đại không chỉ vì biết xây dựng một quốc gia hùng mạnh, mà còn vì biết để lại những giá trị làm giàu cho nền văn minh nhân loại.
Một dân tộc vĩ đại không chỉ vì biết xây dựng một quốc gia hùng mạnh, mà còn vì biết để lại những giá trị làm giàu cho nền văn minh nhân loại.
XXIX. Hưng Quốc học và những quy luật phổ quát của lịch sử
Lịch sử của mỗi dân tộc là khác nhau.
Địa lý khác nhau.
Văn hóa khác nhau.
Tôn giáo khác nhau.
Thể chế khác nhau.
Không có một mô hình phát triển duy nhất áp dụng cho tất cả.
Nhưng khi quan sát lịch sử của nhiều nền văn minh, vẫn có thể nhận thấy những quy luật lặp lại.
Những quốc gia biết coi trọng giáo dục thường có khả năng phát triển nguồn nhân lực tốt hơn.
Những xã hội có mức độ tin cậy cao thường giảm được chi phí giao dịch và hợp tác hiệu quả hơn.
Những quốc gia biết tự cải cách thường thích ứng tốt hơn trước những thay đổi của thời đại.
Những nền văn hóa khuyến khích học hỏi và sáng tạo thường có nhiều cơ hội tạo ra tri thức và công nghệ mới.
Những nhận xét ấy không phải là chân lý tuyệt đối.
Lịch sử luôn có ngoại lệ.
Nhưng chúng gợi ý rằng sự phát triển của một dân tộc không hoàn toàn ngẫu nhiên.
Có những quy luật, những xu hướng và những điều kiện mà nhiều quốc gia đã trải nghiệm.
Hưng Quốc học không tìm kiếm một công thức bất biến.
Điều Hưng Quốc học mong muốn là nhận diện những nguyên lý có thể giúp các dân tộc hiểu rõ hơn con đường phát triển của mình, đồng thời luôn tôn trọng bối cảnh lịch sử, văn hóa và điều kiện cụ thể của từng quốc gia.
Chính vì vậy, Hưng Quốc học không phải là một học thuyết về sự giống nhau của các dân tộc.
Hưng Quốc học là một phương pháp suy nghĩ về sự trưởng thành của các dân tộc.
Lời kết Chương I – Khởi đầu của một hành trình
Mỗi dân tộc đều bước vào lịch sử với những điều kiện khác nhau.
Có dân tộc được thiên nhiên ưu đãi.
Có dân tộc phải đối mặt với chiến tranh, thiên tai hay nghèo đói.
Nhưng lịch sử chưa bao giờ chỉ được quyết định bởi hoàn cảnh.
Lịch sử còn được quyết định bởi cách con người lựa chọn để đối diện với hoàn cảnh ấy.
Có dân tộc chọn khép kín.
Có dân tộc chọn học hỏi.
Có dân tộc bằng lòng với quá khứ.
Có dân tộc không ngừng đổi mới.
Chính những lựa chọn ấy, được lặp đi lặp lại qua nhiều thế hệ, dần hình thành nên quốc vận.
Vì vậy, Hưng Quốc học không đi tìm một công thức thần kỳ.
Không hứa hẹn một con đường ngắn nhất.
Hưng Quốc học chỉ mong góp phần chỉ ra những nguyên lý đã được lịch sử nhiều lần kiểm chứng: rằng sự trưởng thành của một dân tộc được xây dựng từ con người, được nuôi dưỡng bởi giáo dục, được bảo vệ bằng pháp quyền, được bồi đắp bởi văn hóa và được thúc đẩy bởi tinh thần học hỏi không ngừng.
Đó là hành trình không có điểm kết thúc.
Bởi mỗi thế hệ đều phải tiếp tục học, tiếp tục sửa mình và tiếp tục xây dựng.
Nếu Chương I là câu hỏi: "Vì sao một dân tộc cần trưởng thành?", thì Chương II sẽ bắt đầu đi tìm lời giải: "Một dân tộc trưởng thành từ đâu?"
KẾT LUẬN CHƯƠNG I
Mỗi con người đều phải trưởng thành.
Mỗi gia đình cũng phải trưởng thành.
Một dân tộc cũng không ngoại lệ.
Sự trưởng thành ấy không diễn ra trong một sớm một chiều, cũng không phải kết quả của một cá nhân hay một thế hệ. Đó là hành trình lâu dài của nhiều thế hệ cùng vun đắp tri thức, đạo đức, pháp luật, văn hóa, khoa học và tinh thần trách nhiệm.
Một quốc gia hùng mạnh không được tạo nên chỉ bởi của cải hay quyền lực.
Một quốc gia đáng kính được xây dựng từ những con người biết học hỏi, biết lao động, biết sáng tạo, biết tôn trọng sự thật, biết phụng sự lợi ích chung và biết truyền lại những giá trị tốt đẹp cho thế hệ sau.
Đó chính là con đường trưởng thành của một dân tộc.
Đó cũng là đối tượng nghiên cứu của Hưng Quốc học.
"Không ai có thể làm cho một dân tộc trở nên hùng mạnh nếu chính dân tộc ấy không tự đứng lên học hỏi và đổi mới. Không ai có thể ban tặng tương lai cho một quốc gia. Tương lai chỉ được xây dựng bằng trí tuệ, đạo đức, lao động, sáng tạo và trách nhiệm của chính những con người đang sống hôm nay. Hưng Quốc không bắt đầu từ một khẩu hiệu. Hưng Quốc bắt đầu từ sự trưởng thành của mỗi con người.
Sự trưởng thành của một dân tộc không được đo bằng những gì dân tộc ấy sở hữu, mà bằng những giá trị dân tộc ấy tạo ra và truyền lại cho các thế hệ mai sau."
Hưng Quốc không phải là mục tiêu đạt được một lần, mà là năng lực không ngừng trưởng thành của một dân tộc.


07:48
Hoàng Phong Nhã
0 nhận xét:
Đăng nhận xét