CHƯƠNG BỔ SUNG XUYÊN SUỐT
CON ĐƯỜNG CỦA NHỮNG DÂN TỘC VƯƠN LÊN
Đây không phải là một chương riêng, mà là một chủ đề sẽ xuất hiện sau mỗi phần của cuốn sách.
Mỗi khi phân tích một quốc gia, chúng ta sẽ trả lời 6 câu hỏi giống nhau.
1. Họ bắt đầu từ đâu?
Ví dụ:
Nhật Bản
Chế độ Mạc phủ kéo dài.
Nguy cơ trở thành thuộc địa.
Khoa học kỹ thuật tụt hậu.
Hàn Quốc
Chiến tranh tàn phá.
Nghèo đói.
Phụ thuộc viện trợ.
Singapore
Không tài nguyên.
Thị trường nhỏ.
Mâu thuẫn sắc tộc.
Tỷ lệ thất nghiệp cao.
Đức sau 1945
Thành phố đổ nát.
Kinh tế kiệt quệ.
Bị chia cắt.
Người đọc sẽ thấy rõ: không có quốc gia nào khởi đầu từ sự hoàn hảo.
2. Họ đã nhìn thấy điều gì?
Đây là bước quan trọng nhất.
Không phải tiền.
Mà là nhận thức.
Ví dụ:
Nhật Bản nhận ra:
Không học phương Tây thì sẽ bị phương Tây vượt qua.
Singapore nhận ra:
Không có tài nguyên thì con người phải trở thành tài nguyên.
Hàn Quốc nhận ra:
Giáo dục là con đường ngắn nhất để thoát nghèo.
Đức nhận ra:
Muốn trở lại vị thế hàng đầu phải dựa vào công nghiệp, khoa học và kỷ luật.
3. Họ thay đổi điều gì trước?
Đây là phần rất nhiều cuốn sách bỏ qua.
Có quốc gia cải cách:
Giáo dục trước.
Có quốc gia:
Thể chế trước.
Có quốc gia:
Kinh tế trước.
Có quốc gia:
Pháp luật trước.
Tại sao?
Điều kiện lịch sử khác nhau dẫn đến ưu tiên khác nhau.
Cuốn sách cần phân tích cả thành công lẫn hạn chế của từng con đường, tránh kết luận rằng chỉ có một mô hình duy nhất.
4. Họ phải trả giá gì?
Không có cuộc cải cách nào miễn phí.
Minh Trị Duy Tân gặp nhiều phản đối.
Hàn Quốc trải qua những giai đoạn phát triển với nhiều sức ép xã hội.
Đức và Nhật phải tái thiết trong hoàn cảnh vô cùng khó khăn sau chiến tranh.
Nhìn nhận cả thành tựu lẫn cái giá phải trả sẽ giúp cuốn sách khách quan hơn.
5. Điều gì đáng học?
Không sao chép.
Không thần tượng.
Chỉ học:
Tư duy.
Phương pháp.
Bài học.
Nguyên lý.
Ví dụ:
Không học Nhật Bản để trở thành Nhật.
Mà học:
Tinh thần học hỏi không ngừng.
Không học Singapore để sao chép Singapore.
Mà học:
Cách xây dựng thể chế hiệu quả và coi trọng con người.
6. Áp dụng cho Việt Nam như thế nào?
Đây sẽ là phần cuối của mỗi chương.
Ví dụ:
Sau khi nghiên cứu Nhật.
Ta hỏi:
Việt Nam học được gì?
Sau khi nghiên cứu Đức.
Ta hỏi:
Điều gì phù hợp?
Điều gì không phù hợp?
Điều gì cần điều chỉnh theo điều kiện Việt Nam?
Bổ sung một tuyến nhân vật xuyên suốt
Ngoài câu chuyện về các quốc gia, tôi đề nghị tạo một tuyến nhân vật "người mở đường" để kết nối các chương.
Ví dụ:
Quản Trọng – cải cách kinh tế và quản trị.
Khổng Tử – giáo dục và đạo đức.
Mặc Tử – tư duy thực dụng và lợi ích chung.
Hàn Phi Tử – pháp trị và tổ chức nhà nước.
Trương Nghi – Tô Tần – tư duy chiến lược và ngoại giao.
Đàm Tự Đồng – khát vọng cải cách.
Khang Hữu Vi – đổi mới thể chế.
Fukuzawa Yukichi – khai sáng và độc lập trong tư duy.
Adam Smith – kinh tế thị trường.
John Locke – quyền tự nhiên và chính quyền dựa trên sự đồng thuận.
Rousseau – chính danh và khế ước xã hội.
John Stuart Mill – tự do tư tưởng.
Karl Popper – xã hội mở và khả năng tự sửa sai.
Francis Fukuyama – năng lực nhà nước, niềm tin xã hội và thể chế.
Mỗi nhân vật không xuất hiện như một bài tiểu sử, mà như một người đối thoại đóng góp một viên gạch cho Học thuyết Dân Mạnh Hưng Quốc.


00:02
Hoàng Phong Nhã
0 nhận xét:
Đăng nhận xét