Success is the ability to go from one failure to another with no loss of enthusiasm. Thành công là khả năng đi từ thất bại này đến thất bại khác mà không mất đi nhiệt huyết (Winston Churchill ). Khi người giàu ăn cắp, người ta bảo anh ta nhầm lẫn, khi người nghèo ăn cắp, người ta bảo anh ta ăn cắp. Tục ngữ IRan. Tiền thì có nghĩa lý gì nếu nó không thể mua hạnh phúc? Agatha Christie. Lý tưởng của đời tôi là làm những việc rất nhỏ mọn với một trái tim thật rộng lớn. Maggy. Tính ghen ghét làm mất đi sức mạnh của con người. Tục ngữ Nga. Men are born to succeed, not to fail. Con người sinh ra để thành công, không phải để thất bại. Henry David Thoreau. Thomas Paine đã viết: Bất lương không phải là TIN hay KHÔNG TIN. Mà bất lương là khi xác nhận rằng mình tin vào một việc mà thực sự mình không tin .
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thời Sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thời Sự. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 11 tháng 10, 2016

Báo Chí & Hiện tượng Phỉ báng Mạ lỵ tại Hoa Kỳ

2014 SEP 7 POLITICS LOGO 3Hiện tượng Phỉ Báng Mạ lỵ qua lịch sử Anh-Mỹ
Năm 1637, luật sư văn sĩ, William Prynne, đã viết một cuốn sách trong đó chỉ trích Nữ Hoàng.  Thẩm phán đoàn triều đình đã xử Prynne phạm tội phỉ báng [libel] và quân phản [phạm thượng nhà vua– lese majesty] với bản án tù chung thân.  Ngoài ra, tội nhân còn bị xẻo tai trước khi vào lao thất.
Tại Hoa Kỳ, dưới thời thuộc địa Anh, toà cũng xét xử về một vụ phỉ báng mạ lỵ tương tự.  John Peter Zenger là chủ nhiệm một toà báo tại Tiểu bang New York.  Ông bị bắt vì đã đăng tin chỉ trích vị Thống đốc Tiểu Bang này.  Có khác là luật sư chỉ định Andrew Hamilton bào chữa cho Zenger đã thắng kiện [1735] vì lần đầu tiên trong lịch sử tố tụng, luật sư này đã nêu căn bản sự thật [truth] làm chứng cứ miễn trách hoàn toàn về tội phỉ báng mạ lỵ trên.  Trước đó, toà không phân biệt nội dung của sự phỉ báng mạ lỵ là đúng hay sai [cứ chỉ trích là bị tội, dù đó là sự thật.  Hiện tượng này vẫn còn xẩy ra ở các quốc gia chậm tiến, chuyên chế, độc đoán].  
Căn Bản Pháp lý của Phỉ Báng Mạ lỵ Ngày Nay
Phỉ báng [libel] là những phát biểu bêu xấu, có thể trông thấy được, dưới hình thức văn bản, ấn loát, hình ảnh, phim ảnh.  Còn mạ lỵ [slander] là những lời lẽ bêu xấu đã xuất khẩu và có người nghe được.
Phỉ báng và mạ lỵ là những sai phạm [torts/civil wrongs] trong việc phổ biến tin tức thất thiệt làm thiệt hại tới danh dự, nghề nghiệp, uy tín và tinh thần của một người trở thành nạn nhân của những sai phạm đó.  Luật pháp coi phỉ báng và mạ lỵ cùng một thành tố sai phạm như nhau.
Muốn thắng một vụ kiện dân sự về phỉ báng mạ lỵ, nguyên đơn phải chứng minh được bốn thành tố sau đây:
  • bị đơn phát biểu bêu xấu dưới hình thức phỉ báng mạ lỵ, vu khống, thất thiệt;
  • phổ biến tới một đệ tam nhân hay nhiều người khác không phải là nguyên đơn;
  • nguyên đơn bị chỉ trích rõ rệt, đích danh trong nội vụ phỉ báng, mạ lỵ;
  • và nguyên đơn bị thiệt hại dưới hình thức vật chất hay tinh thần, do hậu quả của tin tức thất thiệt, sai quấy đó [mất danh dự, mất uy tín, mất việc làm, phá vỡ gia đình v.v.]
Muốn chứng minh ngôn từ phát biểu là phỉ báng, mạ ly, nguyên đơn chỉ cần chứng minh có một đệ tam nhân thấy, nghe và hiểu đó là phỉ báng, mạ lỵ, dù bị đơn nghĩ và cả quyết đó chỉ là giỡn đùa.  Như vậy phỉ báng và mạ lỵ đã thành hình khi lời lẽ, ngôn từ, hình ảnh đã được một đệ tam nhân tiếp nhận, đích danh và trực tiếp. 
Trách nhiệm người phổ biến chuyển tiếp một tin thất thiệt cũng ngang trách nhiệm của người đề xướng phỉ báng, mạ lỵ lần đầu, nếu như người tiếp chuyển biết đó là tin thất thiệt, hoặc phải biết như thế, khi có thẩm quyền và cơ hội kiểm soát, chọn lọc, phô bày. 
New York Times  vs Sullivan [1964]
Trước năm 1964, các Tiểu Bang thường quyết định rằng phỉ báng và mạ lỵ khộng được Tú Chính Án Một bảo vệ [unprotected speech], nghĩa là nhà báo tuyệt đội chịu trách nhiệm về sự phỉ báng, dù không biết điều phổ biến là sai quấy. 
Phải đợi tới khi Tối Cao Pháp Viện, trong vụ án New York Times  vs Sullivan (1964) thẩm định rằng các chính khách, viên chức [public officials], nếu muốn thắng kiện phải chứng minh:
  • tin tức phổ biến là thất thiệt, có tính cách phỉ báng, mạ lỵ;
  • và bị đơn [phóng viên, chủ bút, cơ sở truyền thông] lúc đó có manh tâm ác ý [actual malice] khi truyền tin thất thiệt gây phương hại cho nguyên đơn.
Quan Toà Tối cao Pháp Viện William J. Brennan, xét xử vụ New York times vs Sullivan, đã phán định bị đơn có manh tâm ác ý phỉ báng, mạ lỵ:
  • nếu bị can biết rõ đó là tin thất thiệt mà vẫn phổ biến;
  • hoặc chểnh mảng coi thường hư thực khi đăng tin.
Tối Cao Pháp Viện mở rộng đối tác của án lệ “Sullivan” [Sullivan Case] với những người của công chúng [public figures], gồm các nhân vật có tăm tiếng, như tài tử màn ảnh, các tác giả nổi tiếng, các thể thao gia, các nhà kinh doanh năng động, các nhà tài phiệt lớn, có máu mặt v.v.
Đối với các tư nhân, họ chỉ cần chứng minh tin đăng tải là tin thất thiệt, mà không cần chứng minh sự manh tâm ác ý của phóng viên, của toà soạn.  Tư nhân sinh sống yên ổn cần được bảo vệ kỹ hơn là các chính khách và nhân vật nổi tiếng trong các vụ phỉ báng mạ lỵ.  Do đó nếu thanh danh họ bị xúc phạm, làm họ bị thiệt hại về mặt uy tín trong nghề nghiệp, hoặc mất cơ hội sinh nhai, thì trong vị trí tư nhân, họ chỉ cần chứng minh việc phỉ báng mạ lỵ có tính cách vu khống, thất thiệt là đủ thành tố. 
Những Trường Hợp Miễn Trách:
Trong thực tế, có một số trường hợp mà phỉ báng mạ lỵ được miễn trách:
  • Sự thật căn bản về tin tức phổ biến là yếu tố miễn trách toàn thể; bị đơn không thể nào kiểm điểm mọi chi tiết phụ thuộc sai lầm, miễn những điểm chính đã khả chấp, đúng đắn.  Tin tức đó, dù gây thiệt hại cho nguyên đơn, phải được coi là chính xác, không thể quy trách là phỉ báng mạ lỵ [tin  tức về sự kiện thương gia X bị phá sản là sự thật, nếu nhà báo có thể chưng tài liệu công bố sự kiện này…dù trong tin ghi nhầm năm, địa điểm tuyên xử khánh tận];
  • Có sự ưng thuận của nguyên đơn về tin phổ biến [qua phỏng vấn, tin cậy đăng] cũng đủ để miễn trách;
  • Sự tình cờ phổ biến tin tức thất thiệt cũng có thể là một trường hợp miễn trách [nhà báo không manh tâm, ác ý];
  • Sự đặc miễn của người trong cuộc [luật sư, bồi thẩm đoàn, chánh án, luật gia] khi có trọng trách tuyên bố, phán quyết, bình luận về nội vụ cũng có căn bản miễn trách liên hệ.
  • Ý kiến [opinion], quan điểm, dù không đúng hay quá đáng cũng có thể được miễn trách, nếu không nêu lên các sự kiện thất thiệt khác [Nhà báo khi phê bình một tiệm ăn đã chê “cơm dở quá”: ý kiến, phê phán này được miễn trách, nếu không ác ý.  Nhưng khi phóng viên còn đăng tin tiệm ăn này từng bị đóng cửa vì mất vệ sinh là điều vu khống, nếu ngược lại sự kiện “bị đóng cửa” chưa từng xẩy ra cho nguyên đơn];
  • Không có đệ tam nhân tiếp nhận tin thất thiệt cùng là yếu tố miễn trách. Nếu chỉ một mình nguyên đơn nghe được, biết được, thấy được thì đó chỉ là việc cãi cọ, chửi bới lẫn nhau, chưa có tính cách phỉ báng, mạ lỵ. Kể cả trong trường hợp bị đơn không có ý định phổ biến tin tức đó, ngoại trừ tới nguyên đơn, thì người nghe trộm, thấy trộm, hay vô tình tiếp nhận tin tức đó [thư cãi nhau gửi nhầm tời người hàng xóm của bị đơn] sẽ không được coi là đệ tam nhân trong cuộc, và yếu tố phổ biến công chúng hoá sẽ thiếu hụt để bẻ lỗi bị đơn.
  • Nguyên đơn thường có thành tích bê bối trong xã hội, nay phổ biến thêm một tin xấu cũng không làm thiệt hại hơn cho nguyên đơn [đăng tin đương sư ăn cắp, làm đĩ v.v. khi trong quá khứ đương sự đã có lý lịch, tin tức công khai về những thành tích trên].  Do đó cũng có thể coi là một yếu tố miễn trách.
  • Bị đơn không bị thiệt hại khi đệ tam nhân, quần chúng tiếp nhận tin tức liên hệ không cho đó là phỉ báng, mạ lỵ [khi nghe bị đơn tuyên bố “ô thằng cha này điên quá, hủi quá!” giữa công chúng, mà những người hàng xóm đều hiểu đó là một phát biểu về tính tình nông nổi, gắt gỏng, khó chơi…của nguyên đơn, thì lời tuyên bố đó không có nghĩa một phỉ báng, mạ lỵ, vu khống].   
  • Không có manh tâm, ác ý khi bất cẩn phổ biến tín sai lầm về các chính khách, người của công chúng, vốn nhiều tai tiếng trong cộng đồng, nghề nghiệp… cũng có thể là một yếu tố miễn trách.

Cân nhắc giữa Luật Phỉ Báng Mạ lỵ và Quyền Tự Do Ngôn Luận, Tự Do Báo chí

Luật phỉ báng mạ ly có lắm lúc xung đột với quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí hiến định, khi đưa tới tình trạng kiểm duyệt [tác phẩm, phim ảnh cho là khiêu dâm, bài hát tục tằn không được trình diễn, cung ứng tại một số địa điểm, thị trường hạn hẹp v.v.].  
Nếu Điều 10 của Hội Nghị Âu Châu về Nhân Quyền cho phép giảm bớt tự do ngôn luận để bảo vệ phẩm giá và quyền hạn của người khác, thì rất nhiều Tổ Chức Bênh vực Nhân Quyền trên thế giới tự do lại chống đối những đạo luật chế tài phỉ báng, mạ lỵ về mặt hình [criminalinalize defamation] một cách quá hẹp hòi, tuyệt đối.
Ngày nay vẫn còn có những chế độ cộng sản, độc đoán, chậm tiến, đã lợi dụng nguyên tắc bảo vệ trật tự an ninh xã hội, bảo vệ giáo điều, để kiểm soát, kiềm chế và trừng phạt tự do ngôn luân, tự do báo chí, bất kỳ lúc nào đối tác có sáng kiến đối thoại, có chỉ trích chính đáng, nhưng coi là phản động, bất chính thống.
Thủ Tục Tố Tụng & Bồi Thẩm Đoàn
Tại Hoa Kỳ, kể từ khi có án lệ Zenger [1735], phỉ báng không còn là một tội hình [seditious libel], mà được thụ lý như một vụ hộ [civil case], do bồi thẩm đoàn quyết định về nội vụ và cấp bồi thường thiệt hại dân sự, dưới lời hướng dẫn về mặt pháp lý của quan toà tại chức.
Tại Hoa Kỳ hằng năm có cả hơn trăm vụ kiện về phỉ báng mạ lỵ, thì trong 75% các vụ kiện đó, bồi thẩm đoàn quyết định cho nguyên đơn được bồi thường cả triệu Mỹ kim.  Nhưng khi có kháng cáo, thì các nhà báo bị kiện thường được tha bổng hoặc được giảm bớt số tiềm bồi thường.  Lý do là tại tòa sơ thẩm địa hạt, bồi thẩm đoàn thường không mấy thông thạo về luật pháp, nên đã ứng dụng sai luật phỉ báng mạ lỵ khi cho nguyên đơn hưởng bồi thường quá dễ dáng, hoặc quá nhiều.  Căn cứ vào những sơ hở kỹ thuật đó, luật sư bên bị đơn [phóng viên, toà soạn] có cơ sở để xin phúc thẩm và thắng kiện lại.
Hậu quả là những vụ kiện về phỉ báng mạ lỵ thường gây ra những sự xáo động mù mờ, vừa mất thì giờ tố tụng tranh cãi, vừa tốn kém nhiều tiền bạc, mà đôi khi kết quả lại bất giải, hoặc phải giải quyết ngoài pháp đường.  Cũng có dư luận cho rằng Tu Chính Án Một chỉ bênh vực giới báo chí mà không bênh vực nạn nhân của quyền lực thứ tư này, khi họ lạm quyền.
Chỉ những cơ sở truyền thông lớn như CBS, New York Times mới dư thừa tài chính để đương đầu với những vụ kiện về mạ lỵ phỉ báng, còn những nhà báo hoặc cơ sở truyền thông nhỏ cảm thấy rất khó khăn khi bị thưa kiện trong những vụ tương tự.  Do đó, luật lệ chế tài phỉ báng mạ lỵ có hiệu ứng đòi hỏi nhà báo phỏng vấn và tường thuật tin tức một cách thận trọng, kỹ lưỡng hơn, giúp độc giả hiểu biết rõ rệt, đúng mức về tình hình thời cuộc liên quan tới đời sống chung quang họ.
Đó cũng là cơ hội để giới báo chí nói chung tự kiểm và phối hợp lương tâm nghề nghiệp với đà tiến hoá của nền dân chủ hiện đại, mỗi lức tăng trưởng và cải tiến để khỏi tự hủy. 
Tiến bộ phúc lợi của từng công dân, quyền lực và lương tâm nghề nghiệp phải kết sinh, song hành, đa thức, đa diện.  
Sống và cư xử đúng mức; bảo trọng phẩm giá con người; thực thi và dung hoà quyền hạn và trách nhiệm công dân, nghề nghiệp…đó mới là cách sống toàn diện, xứng đáng với con người tự do, tự trọng, khi biết tôn trọng sự thật, luật pháp và lẽ phải song hành.
Lưu Nguyễn Đạt, PhD,LLB/JD, LLM
Michigan State University

Thứ Tư, 5 tháng 10, 2016

Như Phong, La Thăng, Phú Trọng: Chính trường rối loạn


Nguyễn Như Phong, cựu đại tá công an, tổng biên tập báo PetroTimes vừa bị cách chức và thu hồi thẻ nhà báo. (Hình: Internet)
HÀ NỘI (NV) – Không chỉ giới truyền thông chính thống mà ngay cả công chúng cũng sửng sốt khi ông Nguyễn Như Phong, cựu đại tá công an, tổng biên tập PetroTimes, bị cách chức và tờ báo điện tử này bị đình bản trong ba tháng.
PetroTimes là báo điện tử của tập đoàn dầu khí Việt Nam (PVN). Còn ông Phong từng là đại tá công an, phó tổng biên tập tờ Công An Nhân Dân được PVN mời về làm tổng biên tập khi PVN có giấy phép xuất bản báo điện tử.
Tuy thuộc PVN, một tập đoàn nhà nước, song dưới sự điều hành của một cựu đại tá công an, PetroTimes đã tự lãnh nhận vai trò “xung kích trên mặt trận truyền thông,” cùng các tờ Nhân Dân (của Ban Chấp hành Trung Ương Đảng CSVN), Quân Đội Nhân Dân, Công An Nhân Dân “tả xung hữu đột” để bảo vệ chính quyền CSVN.
PetroTimes là tờ báo duy nhất tự hạch toán (tự thu chi, không ngửa tay nhận ngân sách để duy trì hoạt động như Nhân Dân Quân Đội Nhân Dân, Công An Nhân Dân) nhưng luôn luôn tiên phong trong việc chỉ trích, bôi nhọ các cá nhân, các hoạt động đòi tự do, dân chủ và cũng vì vậy mà mức độ chỉ trích PetroTimes trên mạng xã hội còn lớn hơn những cơ quan truyền thông “ăn cơm chúa, múa tối ngày.”
Mức độ “trâng tráo, nhâng nháo” của PetroTimes được xem là lên tới đỉnh khi tháng 6 vừa qua, nhân “Ngày Báo Chí Cách Mạng Việt Nam,” PetroTimes giới thiệu bài “Nghề phóng viên là phải như con chó ấy” của ông Nguyễn Như Phong. Trong bài viết này, ông Phong khuyến cáo các đồng nghiệp bắt chước chó (trung thành, tôn thờ, yêu, vui buồn cùng chủ, bảo vệ chủ) vì “chó khôn nhờ chủ, nhà báo giỏi cũng nhờ chủ!”
Dẫu liên tục “đăng ký lập trường” theo kiểu như thế nhưng ngày 3 tháng 10 vừa qua, ông Phong vẫn bị cách chức, thu hồi thẻ nhà báo (một kiểu giấy phép hành nghề). PetroTimes thì bị tạm đình bản trong ba tháng.
Trong thông báo chính thức về sự kiện gây ngỡ ngàng ấy, Bộ Thông tin – Truyền thông của chính quyền Việt Nam cho biết lý do là vì PetroTimes có “sai phạm trong hoạt động báo chí” và cơ quan chủ quản đề nghị như vậy.
Bài trên báo Petro Times đ8ang lại bài phỏng vấn của tờ Thời Báo ở Đức. (Hình: Internet)
Bài trên báo Petro Times đăng lại bài phỏng vấn của tờ Thời Báo ở Đức. (Hình: Internet)
Nguyễn Như Phong và PetroTimes đột tử vì ai?
“Sai phạm trong hoạt động báo chí” của PetroTimes không được xác định nhưng cuối tuần vừa qua, PetroTimes dẫn lại nội dung cuộc phỏng vấn giữa blogger Người Buôn Gió và Thời Báo (một tờ báo tiếng Việt tại Đức) về quan hệ giữa blogger này với Trịnh Xuân Thanh và dù sau đó ít giờ dù PetroTimes đã tự ý đục bỏ nhưng vẫn không được tha.
Trịnh Xuân Thanh, con trai một nhân vật từng là cựu phó Ban Dân Vận của Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN, vốn là tâm của một trận bão dư luận. Sau năm năm sang Đông Âu kiếm cơm, ông Thanh quay về Việt Nam và ngay lập tức được tuyển dụng làm lãnh đạo của nhiều doanh nghiệp nhà nước.
Khoảng cuối thập niên 2000, ông Thanh trở thành lãnh đạo Tổng Công Ty Xây Lắp Dầu Khí Việt Nam (PVC). Trong khoảng năm năm điều hành PVC, ông Thanh cùng các đồng liêu tạo ra khoản lỗ khoảng 3,300 tỷ đồng. Ông Thanh được rút ra khỏi PVC trước khi một số thuộc cấp bị tống giam và được bổ nhiệm làm trưởng văn phòng đại diện của Bộ Công Thương ở miền Trung rồi được rút về làm chánh văn phòng Ban Cán Sự Đảng của Bộ Công Thương. Kế đó ông Thanh được “luân chuyển” về tỉnh Hậu Giang làm phó chủ tịch của tỉnh này. “Luân chuyển” là một bước trong tiến trình sắp đặt – bổ nhiệm các viên chức đã được lựa chọn để đảm nhận những chức vụ cao hơn và quan trọng hơn trong hệ thống công quyền Việt Nam.
Do bão dư luận, ông Thanh xin thôi làm phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang, còn Ủy Ban Thường Vụ của Quốc Hội Việt Nam thì biểu quyết, loại ông khỏi danh sách Đại Biểu Quốc Hội. Cả tổng bí thư, chủ tịch Quốc Hội Việt Nam cùng hứa với công chúng là sẽ điều tra, bạch hóa xem tại sao ông Thanh có thể lọt lưới và tiếp tục thăng tiến bất thường như vậy.
Ngay sau đó có một tình huống phát sinh, ông Thanh đột nhiên biến mất. Ít ngày sau, blogger Người Buôn Gió loan báo ông Thanh đã tiếp xúc với mình và tố cáo đang bị ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng CSVN biến thành công cụ để thực hiện kế hoạch thanh trừng nội bộ. Ông Thanh đòi một cuộc “điều tra công bằng” và tuyên bố rời bỏ đảng CSVN.
Mời độc giả xem video: Chủ bút PetroTimes bị rút thẻ nhà báo
Bão dư luận xoay chiều, từ ông Thanh, xoáy vào ông Trọng và âm mưu “loại trừ những thành phần ‘thân Mỹ,’ thâu tóm quyền lực, bán nước cho Tàu” của ông Trọng.
Công an Việt Nam khởi tố ông Thanh kèm lệnh truy nã. Bốn thuộc cấp của ông Thanh trong giai đoạn ông đang làm chủ tịch Hội Đồng Quản Trị PVC bị tống giam. Trong số này có ông Vũ Đức Thuận, tổng giám đốc PVC.
Giống như ông Thanh, ông Thuận cũng rời khỏi PVC trước khi công an Việt Nam điều tra về những sai phạm tại PVC dẫn tới khoản thua lỗ 3,300 tỷ đồng. Có một điểm đáng chú ý là “quá trình công tác” của ông Thuận giống hệt với “quá trình công tác” của ông Đinh La Thăng, nhân vật đang là ủy viên Bộ Chính Trị Đảng CSVN, kiêm bí thư thành ủy của Sài Gòn: Ông Thăng rời Tổng Công Ty Sông Đà thuộc Bộ Xây Dựng Việt Nam để về Tập Đoàn Dầu Khí Việt Nam (PVN) thì sau đó, ông Thuận cũng rời Tổng Công Ty Sông Đà để về PVC, một doanh nghiệp thuộc PVN. Khi ông Thăng rời PVN về làm bộ trưởng Giao Thông-Vận Tải Việt Nam thì ông Thuận rời PVC để về Bộ Giao Thông-Vận tải Việt Nam làm chánh văn phòng. Đến lúc ông Thăng bỏ Bộ Giao Thông Vận Tải vào Sài Gòn làm bí thư thì ông Thuận không còn xuất hiện ở Bộ Giao Thông-Vận Tải nữa.
Sau khi ông Thuận bị công an Việt Nam bắt để điều tra về những sai phạm khiến PVC mất 3,300 tỷ, báo chí Việt Nam đồng loạt loan tin, sở dĩ ông Thuận không đến Bộ Giao Thông-Vận Tải làm chánh văn phòng vì… thành ủy Sài Gòn đã xin ông Thuận về làm việc. Một ngày sau khi loan tin này, báo chí Việt Nam đồng loạt đục bỏ nó.
Cần nhắc lại rằng trong vài năm gần đây, từ những thông tin, hình ảnh trên hệ thống truyền thông chính thống, ông Đinh La Thăng trở thành một “nhân vật” mà nhiều người cho là có thể thay đổi hệ thống công quyền Việt Nam theo chiều hướng tích cực hơn, bởi ngoài việc công khai chỉ trích các… thuộc cấp ông còn cách chức một số người làm việc thiếu hiệu quả. Chính trường Việt Nam từng có một “nhân vật” giống hệt như thế tên là Nguyễn Bá Thanh. Ông Nguyễn Bá Thanh đã chết hồi tháng 2 năm ngoái.
Scandal Trịnh Xuân Thanh chuyển hướng sau khi nhà báo Trương Huy San (Osin Huy Đức tác giả Bên Thắng Cuộc) nhận định, Trịnh Xuân Thanh và Vũ Đức Thuận chỉ là đồng phạm trong chuyện PVC mất 3,300 tỷ, thủ phạm chính gây thất thoát hàng trăm ngàn tỷ là ông Đinh La Thăng. Trong hai bài viết liên quan đến cáo buộc này, blogger Trương Huy San dẫn nhiều số liệu, dữ liệu, liệt kê tên một số cá nhân có thể xem như nhân chứng và đề nghị điều tra.
Hai bài viết về Đinh La Thăng của blogger Trương Huy San khiến nhiều người cho rằng blogger này là một “dư luận viên cao cấp” đang hỗ trợ ông Trọng thực hiện chiêu bài “chống tham nhũng” để loại trừ những thành phân ‘thân Mỹ,’ củng cố địa vị nhằm dễ dàng thực hiện “âm mưu bán nước cho Tàu.”
Dù tán thành hay không đồng tình với đề nghị của nhà báo Trương Huy San thì nhiều người vẫn tin rằng Đinh La Thăng sẽ là nhân vật kế tiếp bị “chặt đầu, lột da.” Đúng lúc đó tờ Thời Báo phỏng vấn blogger Người Buôn Gió về những bài viết liên quan đến Trịnh Xuân Thanh.
Theo blogger Người Buôn Gió thì ông Thanh tiếp xúc, cung cấp tài liệu cho anh ta nhằm “nhờ phản biện.” Ông Thanh đã cung cấp cho blogger Người Buôn Gió những tài liệu nhằm chứng minh 3,300 tỷ mà PVC làm mất là một thứ rủi ro có thể gặp trong trong kinh doanh chứ không phải tham nhũng.
PetroTimes , tờ báo của PVN, một thứ “xung kích trên mặt trận truyền thông” của chính quyền CSVN gặp đại nạn do đăng lại bài phỏng vấn vừa kể. Ông Đinh La Thăng từng là “thái thượng hoàng” của PVN.
Dòng thông báo trên trang Petro Times nay đã đóng cửa. 9Hình chụp qua màn hình)
Dòng thông báo trên trang Petro Times nay đã đóng cửa. (Hình chụp qua màn hình)
Tại sao tương lai của xứ sở và dân tộc vẫn là thứ yếu?
Hiện trạng kinh tế-xã hội của Việt Nam đã khiến nhiều triệu người Việt tỉnh ngộ. Lúc này, nhiều triệu người Việt không thèm giấu giếm sự khinh miệt và căm giận chính quyền CSVN. Họ muốn có sự thay đổi.
Trong bối cảnh khao khát thay đổi càng lúc càng mãnh liệt song không có cá nhân hoặc lực lượng đối lập nào đủ sức đối đầu với hệ thống công quyền, công chúng đã dồn niềm tin và hy vọng vào một số viên chức có vài tuyên bố và hành động dường như tử tế hơn đám đông viên chức đương nhiệm. Chẳng hạn ông Nguyễn Bá Thanh, cựu bí thư thành ủy Đà Nẵng, cựu trưởng Ban Nội Chính Trung Ương.
Tuy mồ ông Thanh đã xanh cỏ nhưng nhiều người vẫn còn ngậm ngùi vì ông ta ra đi quá sớm. Họ tin rằng nếu ông Thanh còn sống, chính trường Việt Nam sẽ khác. Niềm tin đó được xây trên những tuyên bố kiểu như sẽ “bắt hết, hốt hết” những viên chức tham nhũng và những tuyên bố hiếm có ấy trong một xã hội như xã hội Việt Nam đã giúp xóa hết tất cả các vết nhơ của ông Nguyễn Bá Thanh trong quá khứ.
Người ta quên ông Nguyễn Bá Thanh từng gây sức ép để thuộc cấp phải mang băng ca khiêng ông Trần Văn Thanh – một thiếu tướng công an đang cấp cứu tại bệnh viện – đến nhà hát Trưng Vương hầu tòa trong một vụ xử lưu động được tổ chức hồi tháng 7 năm 2009. Hồi giữa thập niên 2000, khi đang là giám đốc công an thành phố Đà Nẵng, ông Trần Văn Thanh là người cương quyết lôi ông Nguyễn Bá Thanh, lúc đó là chủ tịch thành phố Đà Nẵng ra tòa vì có đầy đủ dấu hiệu cho thấy ông Nguyễn Bá Thanh đã nhận hối lộ từ ông Phạm Minh Thông, giám đốc công ty Hợp Doanh Xây Lắp và Kinh Doanh Nhà Quảng Nam-Đà Nẵng. Tuy nhiên nỗ lực của ông Trần Văn Thanh bất thành.
Niềm tin vào ông Nguyễn Bá Thanh còn được củng cố nhờ sự khang trang của thành phố Đà Nẵng. Không mấy người muốn xét xem đằng sau sự khang trang đó nôi lực thật sự của Đà Nẵng ra sao và tiềm lực của thành phố này như thế nào sau khi đã bán sạch đất.
Để thỏa mãn sự tin yêu hiếm hoi của công chúng, chính quyền CSVN vừa loan báo đang xem xét việc phong tặng ông Nguyễn Bá Thanh danh hiệu “anh hùng.” Tin này làm nhiều người “hởi lòng, hởi dạ” vì “nguyện vọng” của họ được đáp ứng. Chừng đó là đủ để giúp quên nhiều thứ.
Tương tự, sự “ngưỡng mộ” ông Đinh La Thăng khiến người ta dễ dàng phản đối các cáo buộc của nhà báo Trương Huy San cho dù rõ ràng cần phải xem xét thực hư bởi nó liên quan đến hàng ngàn tỷ của công quỹ.
Cho đến giờ, chính phủ Hoa Kỳ chưa xác định viên chức nào trong chính quyền CSVN “thân” với mình. Chính quyền Trung Quốc cũng chưa loan báo viên chức nào trong chính quyền CSVN “theo” họ. Chỉ có dân chúng Việt Nam với sự âu lo cho tiền đồ của xứ sở, tương lai của dân tộc đang bị dẫn dắt bởi các “nguồn tin cung đình cho phép nhận định,” cá nhân này “thân Mỹ” còn nhóm kia “theo Tàu.”
Những “nguồn tin cung đình” vốn luôn tạo sự hiếu kỳ và những nhận định về chuyện “thân Mỹ,” “theo Tàu” từng giúp ông Nguyễn Tấn Dũng, cựu thủ tướng Việt Nam, có thể “rũ bùn đứng dậy sáng lòa.”
Một Nguyễn Tấn Dũng được cho rằng “thân Mỹ” đã giúp người ta quên trách nhiệm của ông ta đối với kinh tế suy thoái, xã hội đảo điên, nợ nần tăng vọt. Quên luôn cả chuyện tương quan giữa lương Thủ tướng Việt Nam với chi phí của việc gửi cả ba đứa con ra ngoại quốc du học. Quên ông Dũng là người công khai hóa và mở đường cho phong trào công khai sắp đặt vợ chồng, con cái, anh chị em vào những vị trí lãnh đạo từ trung ương cho tới địa phương…
Càng ngày, điều quan trọng, cần nhớ và cần làm cho bằng được càng bị “thân Mỹ,” “theo Tàu” bôi mờ. Đó là ông Trọng hay ông Dũng, ông Thanh hay ông Thăng, hoặc ông X, ông Y, ông Z thổ tả nào đó, phàm đã là viên chức của chính quyền CSVN thì cũng không thể nào ký gửi cả niềm tin lẫn hy vọng.
“Thân Mỹ” hay “theo Tàu” chỉ là cách nói nhằm chứng tỏ sự “thạo tin,” “am tường thời cuộc.” Đôi khi đó là một kiểu lung lạc. Lịch sử cho thấy CSVN từng “thân” và “theo” nhiều thứ. Những “thân” và “theo” đó làm hàng chục triệu người “trao duyên lầm tướng cướp,” khiến cả xứ sở điêu linh, dân tộc lầm than. “Thân” và “theo” nay tiếp tục là chiêu đắc dụng để tìm kiếm sự hậu thuẫn của dư luận, cho các đương sự và băng nhóm của họ duy trì đặc quyền, đặc lợi.
Chẳng lẽ sau 62 năm ở miền Bắc và 41 năm trên toàn Việt Nam tất cả các viên chức CSVN vẫn chưa cần phải rời khỏi chỗ mà họ thật sự bất xứng? Chẳng lẽ vẫn chưa tới lúc hàng trăm triệu người Việt mới là thực thể có quyền quyết định “thân” và “theo” ai? Tại sao vấn đề cần bận tâm nhất lúc này vẫn không phải là có viên chức CSVN nào muốn thân dân và theo dân hay không. (G.Đ)

Thứ Ba, 4 tháng 10, 2016

Người có lòng tự trọng không đời nào bước chân vào quán 'bún mắng, cháo chửi' vô văn hoá

(VTC News) - Người có lòng tự trọng sẽ không bao giờ bước chân vào những quán ăn mà chưa cần biết ngon hay dở, chỉ thấy người bán thì vô văn hóa, người ăn thì nhục nhã vì “một bữa no”.

Tự hào nỗi gì?
Nhiều người rộn ràng chia sẻ phóng sự về quán “bún mắng” ở phố Ngô Sĩ Liên trên kênh truyền hình CNN, như niềm tự hào về nét văn hóa ẩm thực đặc sắc của Hà Nội được quảng bá rộng rãi đến bạn bè quốc tế.
Không biết tự hào nỗi gì, khi bao nhiêu tinh túy ẩm thực, văn hóa thanh lịch của Thủ đô không được nhắc tới, mà lại là “bún mắng”, một lối hành xử nhếch nhác và vô văn hóa âm thầm tồn tại và nghiễm nhiên trở thành cái hay ho, len lỏi đi vào đầu óc không ít người bao nhiêu năm nay.
Video: "Bún chửi" phố cổ xuất hiện trên truyền hình Mỹ  

Chắc không mấy người để ý, ngoài việc khen ngợi món bún chân giò dọc mùng, vị đầu bếp nổi tiếng Anthony Bourdain còn dí dỏm ví von trên CNN, “món chửi của bà chủ quán cũng là thực đơn của quán ăn này”.
Chẳng ai còn lạ gì những cụm từ đã trở thành thuận miệng, quen tai như “bún mắng”, “cháo chửi”, “ốc lắm mồm” ở Hà Nội. Chủ quán cứ chửi xơi xơi, văng đủ những ngôn từ tục tĩu và chợ búa chát chúa vào mặt khách. Khách cứ giả điếc, im bặt không dám nói một lời, lẳng lặng xếp hàng, vô tư ngồi ăn, thậm chí đông quá không có chỗ còn đứng ăn.
Cứ xông vào “bún mắng”, “cháo chửi”, “ốc lắm mồm”, “phở xếp hàng” ngồi lấm lét ăn trong nhục nhã, thì lòng tự trọng và nhân cách của chính mình, cũng chỉ xứng với “một bữa no” mà thôi.
Các cụ nói “miếng ăn là miếng nhục”. Có đặt chân đến những quán ăn này mới thấy, dân mình chịu nhục giỏi. Chửi đến như thế mà vẫn nườm nượp người nhẫn nhịn nhục nhã để ăn được bát phở, miếng bún, đĩa ốc thì cũng thật tài tình.
“Một bữa no”
Mấy chục năm qua đi, nhiều người vẫn không khỏi “rùng mình” khi nhớ lại những ngày bao cấp thiếu thốn trăm bề, đặt gạch xếp hàng dài dằng dặc để có được miếng ăn, coi “thủ kho”, “nhà bếp” như người ban phát đặc ân.
Thế nên sau này, khi đặt chân đến những cửa hàng giăng kín khẩu hiệu “khách hàng là thượng đế”, “vui lòng khách đến, vừa lòng khách đi”, người dân mới thấy sự phấn khởi khi sống trong cơ chế thị trường. Mất tiền không chỉ để ăn ngon, mà còn mua cả cung cách phục vụ đàng hoàng, lịch sự của cửa hàng.
Nhưng cái cảm giác thời bao cấp hẳn sẽ sống lại trong nhiều người khi tới những “bún mắng”, “cháo chửi”, “ốc lắm mồm”, rồi cả “phở xếp hàng” ở Thủ đô.
Chưa bước chân vào quán đã nghe xối xả “muốn ăn thì về nhà mà ăn”, “mắt mù không thấy quán bán gì à mà đòi ăn bún riêu?”, “không ăn thì biến đi cho rộng chỗ”, “chưa ăn đã đòi uống nước, ra khỏi quán của bà”, “mày muốn mua hai bát nhưng bà không bán, bà chỉ bán một bát, không ăn thì biến”…
Không biết những người đã và đang là khách hàng thường xuyên, nhẫn nhịn để ăn ở đó cảm giác như thế nào, chứ người có lòng tự trọng, chắc hẳn sẽ phản ứng dữ dội và không bao giờ trở lại những quán ấy lần thứ 2.
Bởi mất tiền để mua miếng ăn mà lại vừa đắt đỏ hơn hẳn những quán khác, vừa tự phục vụ, vừa được ăn chửi no trước khi ăn bún, thì đó là đi ăn hay đi xin ăn?
Viết đến đây lại nhớ tới Nam Cao, theo lời nhận xét của GS Nguyễn Đăng Mạnh, là “cây bút viết về cái đói và miếng ăn nhiều hơn cả và viết một cách sâu sắc, cay đắng, day dứt hơn cả”.
Cây bút này nếu còn sống, không biết có bất lực trước “một bữa no” của năm 2016.

bun-chui-2-0818371

 Lời bà chủ quán trên CNN (tạm dịch): Biến khỏi đấy.

Xóa sổ lối ứng xử vô văn hóa
Hồi năm 2014, người dân Thủ đô xôn xao khi Sở VHTTDL Hà Nội tiến hành hẳn một hội thảo để thống nhất “khung quy tắc ứng xử” nhằm xây dựng các chuẩn mực giao tiếp, ứng xử. Một phần bộ khung quy tắc này, như lời tuyên chiến nhằm hướng đến việc xóa sổ những “bún mắng”, “cháo chửi” đầy xấu xí.
Tới năm 2015, UBND TP Hà Nội lại vào cuộc, giao cho Sở VHTT&DL kiểm tra, xem xét, chấn chỉnh việc ứng xử văn hóa không phù hợp nơi công cộng. Mấy ông bà “bún mắng”, “cháo chửi” lại được nhắc đến đầu tiên.
Nhưng tới 2016, chưa kịp xóa sổ thì những “đặc sản” Thủ đô này được lên hẳn CNN, khiến “bún mắng” trở thành một trong những điều gợi nhớ tới Hà Nội.

20150626144110-bun-mang

 Khách hàng đứng im "chịu trận" chửi

Những người đang cất lòng tự trọng để cắm cúi ngồi ăn chắc quên mất một điều, không nơi nào trên thế giới có hẳn một kho tàng những câu tục ngữ, ca dao, vần vè, bút kí, truyện ngắn…nói về miếng ăn như ở Việt Nam. Đó là lời nhắc nhở cả một thời kì dài dân tộc đói nghèo trong rơm rạ, cũng là lời răn dạy lối sống cao đẹp, trọng nhân cách vượt lên miếng ăn đơn thuần.
Dân gian có câu, “lời chào cao hơn mâm cỗ” để đề cao lời chào hỏi tôn trọng, nhân cách của con người hơn miếng ăn miếng uống tầm thường. Và bao nhiêu đời nay, các bậc cha mẹ vẫn dạy con mình cách ứng xử ấy để giữ lòng tự trọng.
Vậy mà cứ xông vào “bún mắng”, “cháo chửi”, “ốc lắm mồm”, “phở xếp hàng” ngồi lấm lét ăn trong nhục nhã, thì lòng tự trọng và nhân cách của chính mình, cũng chỉ xứng với “một bữa no” mà thôi.
An Yên

Thứ Tư, 28 tháng 9, 2016

Sân bay Hàng không “Tân Sơn Nhất” ở Việt Nam được xếp vào hạng “Trộm Cắp Nhất” thế giới

Thach Preichea Koeun l VOKK
Sân bay Hàng không “Tân Sơn Nhất” ở Việt Nam bị liệt vào 10 sân bay tệ nhất tại Châu Á và là một sân bay “Tệ Nhất” trong Quốc Tế được xếp vào hạng “Trộm Cắp Nhất” thế giới.
Theo trang web Sleeping In Airport đã được công bố gần đây là Sân bay Hàng không “Tân Sơn Nhất” ở thành phố Prey Nokor, Lãnh thỗ Kampuchea Krom nay là tp Hồ Chi Minh, Miền Nam Việt Nam đã bị liệt vào 10 sân bay tệ nhất tại Châu Á.
Sân bay Hàng không Tân Sơn Nhất.
Sân bay Hàng không Tân Sơn Nhất.
Theo trang web trên sân bay Tân Sơn Nhất cũng đang được cải thiện vượt trên các sân bay tồi tệ nhất trong danh sách các sân bay tại châu Á. Tiền thân là sân bay tồi tệ nhất thứ 8 trong khu vực, tình trạng xuất nhập khẩu đã xấu đi hơn nữa nhờ vào những cáo buộc tham nhũng. Nhiều người trả lời khảo sát cho biết cán bộ hải quan yêu cầu hối lộ để di chuyển qua quá trình nhanh hơn, và những người đã từ chối trả các vấn đề một cách nhanh chóng phải đối mặt với giấy tờ của họ. khiếu nại khác bao gồm các tín hiệu Wi-Fi kém, phòng tắm bẩn và hạn chế lựa chọn của nhà hàng”.
Trang web Sleeping In Airport cũng nêu ra đề nghị “nếu đến thăm sân Tân Sơn Nhất, hành khách hãy cẩn thận giữ tài sản có giá trị và một số tiền mặt nhỏ trên tay”.
Giới chức chính phủ Việt Nam cũng thừa nhân có vụ trộm cấp tại sân bay Tân Sơn Nhất. Thứ trưởng Bộ Giao Thông Vận Tại ông Phạm Quý Tiêu phát biểu tại một hội nghị liên quan hồi năm 2014 rằng vụ tài sản trong hành lý của hành khách bị trộm là một truyền thống có từ lâu rồi nhưng chưa thể ngăn chặn được.
Ông  Phạm Quý Tiêu nói rằng:
“Có ba chỗ liên quan đến vụ mất hành lý của hành khách, một là tại sân trường, ở đó chỉ có bốc vác với lại an ninh hành không thôi, ở tại hầm hàng, ở chung hầm hàng hành khách và đặc biệt là hầm hàng rời, thứ ba tại máy soi của hải quan. Có ba chỗ đấy thôi là ăn cấp của thôi”.
Trang mạng xã hội facebook tên Tiếng Nói Ngừơi Dân đã đăng bài viết chỉ trích phi trường Tân Sơn Nhất là một sân bay tồi tệ hơn những gì mà trang web Sleeping in Airport công bố nữa. Trang facebook này nói răng sân bay Tân Sơn Nhất là một “sân bay trộm cắp nhất thế giới”.
Trang Tiếng Nói Ngừơi Dân nói răng:
“Phi trường TSN là cảng hàng không quốc tế INTERNATIONAL AIRPORT VIETNAM đại diện cho bộ mặt quốc gia khi khách quốc tế đến Du Lịch tham quan đất nước này…Thế nhưng không có phòng khách, chỗ ngồi để cho người chờ đợi đón tiếp khách bay cổng ra và không có khu phòng để cho khách đưa tiễn. Cả hai khu đón và đưa hàng lớp người đứng chen chúc ngoài hành lang trước cổng ra vào, sân bay thì xì xèo như một tổ ong.
Toilet, mùi nước tiểu bốc lên như….. . Nước giải khát và đồ ăn uống giá chặt chém cũng như các nhân viên cân hành lý thì hống hách, câu giờ để tỏ ra xin cho như khâu kiểm tra Hải quan ( customs). Khâu ra máy soi cửa phi trường, nhân viên hạch hỏi những câu hách dịch, mang theo bao nhiêu TIỀN?, có mang thuốc tây không?, bao nhiêu Rượu?…vv, cho dù đã qua máy soi nhưng vẫn hù dọa để moi TIỀN. Nhất là Việt kiều và người Châu Á ( 10 đến 20 USD) sẽ được qua nhanh mà không cần soi chiếu.
Thủ tục Công An xuất nhập cảnh thì câu giờ mặc dù đã có thị thực VISA hợp lệ ( hộ chiếu nước ngoài) nếu không bo TIỀN, nhất là Việt kiều và người Châu Á. Phải mất 20 đến 35 phút để kiểm tra an ninh và scan hộ chiếu vào dữ liệu. Trong khi cảnh sát xuất nhập cảnh ở các phi trường Châu Âu không mất quá 3 phút, scan hộ chiếu.
Đặc biệt vấn nạn trộm cắp tài sản trong hành lí của khách. Dù có nhiều cuộc họp bàn về cách ngăn chặn vấn nạn trộm cắp ở sân bay nhưng dường như ngành hàng không Việt Nam vẫn ” bó tay” với thực trạng này, bị quốc tế xếp hạng ” CẢNG HÀNG KHÔNG TỒI TỆ NHẤT THẾ GIỚI” đến nông nỗi này… thì quả là tệ hơn vợ thằng ĐẬU là quá chính xác”.
10 sân bay quốc tế tệ nhất thế giới mà được trang web Sleeping in Airport công bố gồm:
1. Kathmandu Tribhuvan International Airport, Nepal (KTM)
2. Tashkent International Airport, Uzbekistan (TAS)
3. Kabul Hamid Karzai International Airport, Afghanistan (KBL)
4. Ho Chi Minh City Tân Sơn Nhất International Airport, Vietnam (SGN)
5. Islamabad Benazir Bhutto International Airport, Pakistan (ISB)
6. Guangzhou Baiyun International Airport, China (CAN)
7. Chennai (Madras) International Airport, India (MAA)
8. Manila Ninoy Aquino International Airport, Philippines (MNL)
9. Dhaka Shahjalal International Airport, Bangladesh (DAC)
10. Colombo Bandaranaike International Airport, Sri Lanka (CMB)

Thứ Ba, 20 tháng 9, 2016

Người tài người nhà: Mẹ bổ nhiệm con, chồng quy hoạch vợ sao tìm ra ngườ...

Dư luận đã quá ngán với câu chuyện "cả họ làm quan", mẹ quyết định bổ nhiệm con, chồng quy hoạch vợ.




LTS:
Hưởng ứng phát biểu của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc: "Chúng ta thi tuyển
để tìm người tài, chứ không phải để tìm người nhà", VietNamNet mở diễn
đàn "Người tài, người nhà". 
Yêu
cầu của người đứng đầu Chính phủ đã nhanh chóng nhận được sự ủng hộ.
Bởi lẽ việc sử dụng nhân sự trong bộ máy nhà nước từ lâu đã trở thành
câu chuyện "biết rồi, khổ lắm, nói mãi". Dư luận thì đã quá ngán với câu
chuyện "cả họ làm quan", "mẹ quyết định bổ nhiệm con", "chồng quy hoạch
vợ"...
Vấn
đề đặt ra là làm thế nào để thực hiện cho bằng được yêu cầu đó? Có 2
vấn đề tách bạch nhưng lại liên quan chặt chẽ với nhau cần được giải
quyết cấp bách:


Thứ nhất,
phải nhanh chóng triệt tiêu hiện tượng "tìm người nhà". Đây chính là
một trong những nguyên nhân khiến người tài nản lòng, không muốn tham
gia vào đội ngũ công bộc. 
Người tài người nhà, Mẹ bổ nhiệm con, chồng qui hoạch vợ, thi tuyển lãnh đạo

Thi tuyển Giám đốc Sở Xây dựng Đà Nẵng, tháng 6/2015. Ảnh: TTXVN
Hệ
luỵ của tình trạng sử dụng "người nhà" là sự gia tăng tình trạng lợi
ích nhóm, sự phân tầng giai cấp, tha hoá đội ngũ lãnh đạo và sự bất bình
đẳng giữa các nhóm người trong xã hội. Trong một đất nước văn minh, mọi
công dân phải được bình đẳng về cơ hội cống hiến cho tổ quốc và tham
gia quản lý xã hội. Cho dù là con quan hay con dân thì cơ hội thăng tiến
cũng phải ngang nhau.


Về
công tác cán bộ, chúng ta có cả "rừng" quy định, cả "núi" quy trình
tưởng chừng rất chặt chẽ nhưng lại dễ dàng bị không ít người có chức
quyền biến thành cái "đũa thần" để nhấc "người nhà" dù không có tài cán
hay cống hiến gì nổi bật lên những nấc thang danh vọng với tốc độ thăng
tiến chóng mặt.

Khi
dư luận xì xào bàn tán, đoàn nọ, đoàn kia vào cuộc thì cái kết luận mà
ai cũng có thể biết trước là "đúng quy trình" hoặc cùng lắm cũng chỉ
là..."nghiêm túc rút kinh nghiệm"! Câu chuyện một người trẻ được bổ
nhiệm chức giám đốc sở khi chưa đủ tiêu chuẩn, hay chuyện mẹ bổ nhiệm
con, chồng quy hoạch vợ... khiến dư luận sôi sùng sục rốt cuộc cũng chỉ
như "ném đá ao bèo".
Tình
trạng "tìm người nhà" chỉ có thể được giảm thiểu khi việc bổ nhiệm các
chức danh lãnh đạo, quản lý phải được thực hiện qua hình thức thi tuyển
một cách công khai, minh bạch với những tiêu chuẩn, yêu cầu rõ ràng. Mặt
khác, cần có những quy định chặt chẽ để những người có chức quyền không
thể tác động hay can thiệp vào kết quả thi tuyển nhằm tạo thuận lợi cho
"người nhà". Bất cứ ai cản trở hay vi phạm điều này đều phải bị nghiêm
trị chứ không phải chỉ "rút kinh nghiệm" rồi "hoà cả làng"!


Hai là, Nhà nước cần thực tâm tạo mọi điều kiện để người tài "có đất dụng võ". 


Người
thực tài không cần đến "thảm đỏ" hay những ưu đãi như lâu nay nhiều
người vẫn nghĩ. Điều mà họ cần là được làm việc trong môi trường cạnh
tranh lành mạnh, nơi mà sự đánh giá, sử dụng con người đều dựa trên
nguyên tắc bình đẳng, công bằng, công khai, minh bạch. Nơi mà cơ hội
thăng tiến của mỗi người đều dựa trên năng lực, trình độ, đạo đức công
vụ và khả năng cống hiến chứ không phải dựa trên mấy yếu tố "hậu duệ,
quan hệ, tiền tệ". 


Chỉ
khi nào tạo ra được một môi trường làm việc như thế thì người tài mới
có cơ hội và điều kiện để yên tâm làm việc, cống hiến cho đất nước.
Cần chuyển biên chế công chức sang hợp đồng công chức 


Tìm ra giải pháp để giải quyết 2 vấn đề này không dễ nhưng cũng không quá khó.

Trước
hết, Nhà nước cần chuyển chế độ biên chế công chức sang chế độ hợp đồng
công chức vừa để tránh tâm lý "chắc chân", vừa nhằm xoá bỏ ranh giới
giữa công chức và những người làm việc trong khu vực tư nhân, qua đó mở
rộng cơ hội tham gia quản lý xã hội cho mọi đối tượng có đủ năng lực,
trình độ.
Mặt
khác, việc tìm ra người tài phải được thực hiện bằng 3 cách: tranh cử
(đối với những vị trí dân cử); thi tuyển và tiến cử chứ không phải bằng
những quy trình tưởng chừng như rất chặt chẽ nhưng lại rất dễ bị biến
tướng như hiện nay.  


Dù triển
khai cách nào thì điều quan trọng nhất là phải đảm bảo tính công khai,
minh bạch và bình đẳng về cơ hội cho tất cả mọi người. 




Nguyễn Trãi đã nêu rõ trong Bình Ngô đại cáo: "Tuy mạnh yếu có lúc khác nhau/Song hào kiệt thời nào cũng có".
Ngoài tài năng, hào kiệt phải là người có chí lớn, biết trăn trở với
vận mệnh của dân tộc,.... Lịch sử đã chứng minh hào kiệt có thể xuất
thân từ mọi tầng lớp nhân dân chứ đâu cứ phải là "con vua, cháu chúa"! 




Lịch sử cũng đã chứng minh vận mệnh của đất nước luôn gắn liền với vận
mệnh của người tài. Khi người tài được trọng dụng thì vận nước thịnh, và
ngược lại - khi người tài bị vùi dập thì vận nước suy. 


Đ
án thi tuyển các chức danh lãnh đạo đã được khởi động từ lâu nhưng
không hiểu vì lý do gì, đến nay vẫn chưa được ban hành thực hiện. Việc
thi tuyển lãnh đạo mới chỉ dừng ở mức thí điểm ở một vài cơ quan, địa
phương.

Hi vọng thông điệp của người đứng đầu Chính phủ sẽ biến thành hành động một cách nhanh chóng và quyết liệt.


Thái Hưng/VNN

Phải xây dựng văn hóa khinh bỉ kẻ tham nhũng

Phải tạo được áp lực xã hội mà những kẻ tham nhũng không chịu nổi Thường trực Ban Bí thư yêu cầu.

- Phải tạo được áp lực Xã hội mà những kẻ tham nhũng không chịu nổi - thường trực ban bí thư yêu cầu.


Sáng nay, đoàn công tác của TƯ do Thường trực Ban Bí thư Đinh Thế Huynh làm trưởng đoàn đã làm việc với thành ủy Hà Nội về công tác phòng chống tham nhũng (PCTN), lãng phí.
Quy hoạch, luân chuyển cán bộ để hạn chế tham nhũng
Phó bí thư thường trực Thành ủy Hà Nội Ngô Thị Thanh Hằng cho biết, trong 10 năm qua, TP  đã giải quyết hơn 25 nghìn vụ khiếu nại, tố cáo, kiến nghị thu hồi 359,33 tỷ đồng và 161.628 m2 đất...
Phải xây dựng văn hóa khinh bỉ kẻ tham nhũng - ảnh 1
Thường trực Ban Bí thư Đinh Thế Huynh
Nhiều vụ việc, vụ án liên quan đến tham nhũng, lãng phí đã được quan tâm chỉ đạo kịp thời, xét xử với các bản án nghiêm minh, có tác dụng răn đe, giáo dục phòng ngừa.
Tuy nhiên, Thành ủy Hà Nội đánh giá, tình hình tham nhũng, lãng phí, tiêu cực vẫn còn tiềm ẩn diễn biến phức tạp trên nhiều lĩnh vực.
Bà Hằng cho rằng TƯ nên nghiên cứu, xem xét cho thành lập Ban chỉ đạo PCTN ở các tỉnh, TP do Bí thư tỉnh, thành ủy làm trưởng ban để công tác này được lãnh đạo tập trung và chỉ đạo xử lý cụ thể các vụ việc. Hà Nội cũng kiến nghị TƯ xem xét cho thành lập Ban kinh tế trực thuộc Thành ủy.

Bí thư Thành ủy Hà Nội Hoàng Trung Hải cũng cho biết, để hạn chế tham nhũng, Hà Nội thực hiện quy hoạch cán bộ, luân chuyển hợp lý. Với vị trí dễ xảy ra tham nhũng, TP có biện pháp quản lý đồng thời với tăng cường kiểm tra để hạn chế khả năng nhũng nhiễu, tiêu cực. 
Kê khai tài sản

Ghi nhận nỗ lực PCTN của Đảng bộ Hà Nội, Thường trực Ban Bí thư cũng chỉ ra công tác PCTN thời gian qua còn có những hạn chế.
Ông Đinh Thế Huynh đề nghị Hà Nội có các giải pháp kiên quyết khắc phục trong thời gian tới, đặc biệt là tham nhũng, nhũng nhiễu phiền hà gây mất lòng dân.
"Gần đây, câu 'Hà Nội không vội được đâu' đã giảm bớt đi rồi, tôi ít nghe và Hà Nội cũng đang quyết tâm xóa bỏ bằng được định kiến này.
Hà Nội phải đi đầu trong việc cải cách hành chính, trong việc thực hiện nguyện vọng chính đáng của nhân dân và doanh nghiệp", Thường trực Ban Bí thư nhấn mạnh.

Ông đề nghị Hà Nội chú trọng cả phòng và chống với tinh thần kiên quyết, kiên trì, liên tục, đúng pháp luật, tạo chuyển biến rõ hơn nữa để củng cố niềm tin của nhân dân.
Thường trực Ban Bí thư cũngcho biết: "Trong tất cả thăm dò dư luận xã hội hiện nay, điều mà nhân dân băn khoăn nhất, lo lắng nhất bao giờ cũng là nạn tham nhũng. 
Các phiếu thăm dò, đợt thăm dò dư luận xã hội do Ban Tuyên giáo TƯ, Viện nghiên cứu dư luận xã hội Ban Tuyên giáo TƯ tiến hành ở quy mô lớn cho thấy, nạn tham nhũng bao giờ cũng chiếm mối quan tâm lo lắng hàng đầu".
Vì vậy, ông đề nghị các cấp uỷ, người đứng đầu các cơ quan, đơn vị phải có quyết tâm chính trị cao, huy động sức mạnh tổng hợp của cả hệ thống. Trong đó, chống tham nhũng, lãng phí phải được thực hiện bằng những hành động cụ thể, sau khi thực hiện sẽ công khai để nhân dân biết.
Phải xây dựng văn hóa khinh bỉ kẻ tham nhũng - ảnh 2
Bí thư Thành ủy HN Hoàng Trung Hải phát biểu tại cuộc làm việc. Ảnh: hanoi.gov.vn
Đồng thời, phải tiếp tục đẩy mạnh công tác tuyên truyền, giáo dục nhằm nâng cao nhận thức, ý thức trách nhiệm của các cấp, các ngành, của cán bộ, đảng viên và nhân dân về PCTN, tạo sự thống nhất, tự giác, quyết tâm cao trong hành động, phải xây dựng được một văn hóa, nếp sống khinh bỉ những kẻ tham nhũng, hành vi tham nhũng.
"Phải tạo được áp lực xã hội mà những kẻ tham nhũng không chịu nổi, chứ tham nhũng mà chưa bị lên án một cách quyết liệt, áp lực xã hội chưa đủ mạnh thì lúc đó chúng ta chưa thể ngăn chặn và đẩy lùi được", Thường trực Ban Bí thư yêu cầu.
Ngoài ra, Hà Nội cũng cần chú trọng công tác kê khai và kiểm soát tài sản, thu nhập của cán bộ, công chức, nhất là những người đứng đầu, ở những vị trí, lĩnh vực công tác có nguy cơ tham nhũng cao.

Hồng Nhì

Thứ Hai, 19 tháng 9, 2016

Chưa bắt được ông Trịnh Xuân Thanh, vụ án PVC bị ảnh hưởng thế nào


Sau 16 tháng hết thời hạn điều tra mà không biết rõ Trịnh Xuân Thanh ở đâu, các cơ quan tố tụng sẽ phải tạm đình chỉ điều tra với bị can này.

Trịnh Xuân Thanh bị khởi tố về tội Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng theo Điều 165 Bộ luật Hình sự. Hình phạt cao nhất của tội này theo quy định tại khoản 3 Điều 165 Bộ luật Hình sự là 20 năm (phạm tội gây thiệt hại từ một tỷ đồng trở lên hoặc gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng khác). Đây là loại tội phạm đặc biệt nghiêm trọng.
Theo quy định tại khoản 1 Điều 160 Bộ luật Tố tụng hình sự, nếu hết thời hạn điều tra mà không biết rõ bị can đang ở đâu, nhà chức trách sẽ tạm đình chỉ điều tra. Trong trường hợp vụ án có nhiều bị can mà lý do tạm đình chỉ điều tra không liên quan đến tất cả các bị can thì có thể tạm đình chỉ điều tra từng bị can.
Theo khoản 1, khoản 2 Điều 119 Bộ luật Tố tụng Hình sự, thời hạn điều tra vụ án hình sự không quá hai tháng với tội phạm ít nghiêm trọng, không quá 3 tháng với tội phạm nghiêm trọng, không quá 4 tháng với tội phạm rất nghiêm trọng và tội phạm đặc biệt nghiêm trọng, kể từ khi khởi tố vụ án cho đến khi kết thúc điều tra.
Trong trường hợp cần gia hạn điều tra do tính chất phức tạp của vụ án thì chậm nhất là 10 ngày trước khi hết hạn điều tra, cơ quan điều tra phải có văn bản đề nghị Viện kiểm sát gia hạn điều tra.
Đối với tội phạm ít nghiêm trọng có thể được gia hạn điều tra một lần không quá hai tháng; với tội phạm nghiêm trọng có thể được gia hạn điều tra hai lần, lần thứ nhất không quá ba tháng và lần thứ hai không quá hai tháng; với tội phạm rất nghiêm trọng có thể được gia hạn điều tra hai lần, mỗi lần không quá 4 tháng; với tội phạm đặc biệt nghiêm trọng có thể được gia hạn điều tra 3 lần, mỗi lần không quá 4 tháng.
Như vậy, nếu hết thời hạn 16 tháng mà vẫn không biết rõ Trịnh Xuân Thanh ở đâu, cơ quan điều tra sẽ tạm đình chỉ điều tra với bị can này (nếu sau này bắt được sẽ phục hồi điều tra theo quy định).
Đối với vụ án cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng theo Điều 165 Bộ luật Hình sự xảy ra tại PVC và các bị can còn lại, các cơ quan có thẩm quyền sẽ tiếp tục điều tra xử lý theo quy định.
chua-bat-duoc-trinh-xuan-thanh-tien-trinh-dieu-tra-anh-huong-gi
Ông Trịnh Xuân Thanh khi đương chức.
Ủy ban Kiểm tra Trung ương xác định, dưới thời lãnh đạo của ông Thanh tại Tổng công ty cổ phần xây lắp dầu khí Việt Nam (PVC), doanh nghiệp này đã dành 86% vốn điều lệ rót vào các hạng mục đầu tư ngoài ngành, công ty con, công ty liên kết và "mắc cạn" trong nợ nần. Giai đoạn 2011-2013, PVC thua lỗ gần 3.300 tỷ đồng.
Ông Thanh sau khi rời PVC ngập trong thua lỗ đã được luân chuyển nhiều chức vụ khác nhau ở Bộ Công Thương như Phó chánh văn phòng Bộ, Trưởng đại diện Bộ tại Đà Nẵng, Vụ trưởng... trước khi giữ cương vị Phó chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang.
Sau những lùm xùm, ông Thanh không được giới thiệu tái cử Phó chủ tịch Hậu Giang và bị hủy tư cách đại biểu Quốc hội. Thủ tướng chỉ đạo Bộ Công an, Thanh tra Chính phủ, Bộ Nội vụ phối hợp điều tra vi phạm dẫn đến khoản lỗ khổng lồ ở PVC.
Ông Trịnh Xuân Thanh được cho là rời khỏi Việt Nam khoảng cuối tháng 7, gửi đơn đến tỉnh uỷ Hậu Giang xin nghỉ phép từ 25 đến 29/7. Ngày 19/8, ông Thanh gửi đơn lần 2 xin nghỉ một tháng (3/8-2/9) để đi nước ngoài trị bệnh và hiện không rõ tung tích.
Ngày 15/9, Cơ quan Cảnh sát điều tra (C46, Bộ Công an) khởi tố vụ án hình sự "cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng" tại PVC để làm rõ việc thua lỗ gần 3.300 tỷ đồng. 4 cựu cán bộ chủ chốt doanh nghiệp này gồm: ông Vũ Đức Thuận (ủy viên HĐQT kiêm tổng giám đốc), Nguyễn Mạnh Tiến (phó tổng giám đốc), Trương Quốc Dũng (phó tổng giám đốc), Phạm Tiến Đạt (kế toán trưởng) bị khởi tố, tạm giam.
Một ngày sau, ông Thanh bị khởi tố bị can và được xác định đã bỏ trốn.
- Đầu tháng 6, Trịnh Xuân Thanh (Phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang) bị phát giác sử dụng chiếc Lexus LX 570 hơn 5 tỷ đồng, đeo biển số xanh 95A-0699, vượt quá giá trị tiêu chuẩn Nhà nước bố trí cho cán bộ cấp tỉnh.
- Ngày 9/6, Văn phòng Trung ương Đảng có công văn thông báo ý kiến chỉ đạo của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng yêu cầu làm rõ việc này. Ngày 10/6, ông Thanh nói với VnExpress: "Tôi chấp hành nghiêm chỉnh chỉ đạo của Tổng bí thư. Tôi không có ý kiến gì nữa".
- Ngày 13/6, Tỉnh ủy Hậu Giang có báo cáo gửi Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, Ủy ban kiểm tra Trung ương, Văn phòng Trung ương Đảng và Bộ Công an thừa nhận việc cấp biển xanh cho xe Lexus LX 570 là "chưa đúng quy định".
- Ngày 15/6, ông Phạm Minh Chính, Bí thư trung ương Đảng, Trưởng ban Tổ chức Trung ương, xác nhận tạm dừng bầu chức danh Phó chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang với ông Thanh tại kỳ họp thứ nhất HĐND tỉnh.
- Ngày 11/7, Ủy ban Kiểm tra Trung ương kết luận ông Thanh có nhiều khuyết điểm và phải chịu trách nhiệm về khoản lỗ gần 3.300 tỷ đồng tại Tổng công ty cổ phần xây lắp dầu khí Việt Nam (PVC) trong thời gian lãnh đạo đơn vị này.
- Tháng 8, Thủ tướng giao Bộ Công an khẩn trương chỉ đạo làm rõ các vi phạm dẫn đến thua lỗ tại PVC.
- Ngày 8/9, ông Thanh bị khai trừ Đảng.
- Ngày 15/9, Bộ Công an khởi tố vụ án Cố ý làm trái quy định nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng khiến thua lỗ gần 3.300 tỷ đồng xảy ra tại PVC.
Cựu tổng giám đốc PVC Vũ Đức Thuận cùng Nguyễn Mạnh Tiến (phó tổng giám đốc), Trương Quốc Dũng (phó tổng giám đốc), Phạm Tiến Đạt (kế toán trưởng) bị khởi tố bị can, tạm giam.
- Ngày 16/9, ông Thanh là bị can thứ 5 trong vụ án tại PVC và bị phát lệnh truy nã quốc tế.
Luật sư Kiều Anh Vũ

BT Tỉnh Ủy Thanh Hóa và bồ nhí (2): Tại sao con trai cả của ông Trịnh Văn Chiến lại … nổi loạn?


Tác giả: Trịnh Văn Duy (Theo TTHNO)
.
KD: Đây là phần II của bài viết mà vì nó, Bí thư Tỉnh ủy Thanh Hóa bác bỏ hoàn toàn trên tờ Một Thế giới, cho rằng chuyện bố láo, bịa đặt.
.
Theo mình, ông Chiến nên đề nghị cơ quan điều tra vào cuộc, và quan trọng nữa, công khai xét nghiệm ADN của cháu bé nghi là con trai ông vì “cây ngay không sợ chết đứng” Và kẻ dựng chuyện cần bị xử lý theo pháp luật. Nhất là trang TTHNO lại còn hẹn tiếp…. phần III  :D
————-.
Ông nói mình làm gì lại đi cặp bồ bịch với hotgirl Trần Quỳnh Anh, vậy tại sao con trai ông đang làm việc tại Sở Kế hoạch và Đầu tư lại « nổi loạn », chán nản, có những lần uống rượu say đã tiết lộ ra hết những việc mà bố mình đã và đang đối xử tệ bạc, phản bội lại vợ con như vậy? Và sau khi bài báo đăng tải và được dư luận chú ý, vậy tại sao fb Quynhanhtran của cô Trần Quỳnh Anh vào lúc 22g đêm ngày 17/9 lại đóng lại.
.

Ông Chiến xem cháu bé trai này con của Trần Quỳnh Anh có giống ông như 2 giọt nước hay không mà còn già mồm cãi lấy được ?
Thưa ông Chiến: Ông không có bồ nhí tại sao con trai ông lại nổi loạn?
Trả lời báo chí chiều tối hôm 18/9, ông Trịnh Văn Chiến, Bí thư tỉnh ủy Thanh Hóa nói về khối tài sản kếch xù của Trưởng phòng nhà và Bất động sản Sở Xây dựng Trần Quỳnh Anh – người được cho là “bồ nhí” và chuyện 2 người có con riêng mà ông đã bác bỏ thẳng thừng, cho đó là chuyện bịa đặt vô căn cứ. Vậy tại sao con trai cả của ông, hiện đang công tác tại Sở Kế hoạch và Đầu tư lại … nổi loạn?
Vì sao con trai nổi loạn ?


Thưa ông Trịnh Văn Chiến. Việc ông và cô Trần Quỳnh Anh, Trưởng phòng nhà và Bất động sản Sở xây dựng bồ bịch với nhau thì dư luận cán bộ, đảng viên trong tỉnh Thanh Hóa đã xì xào, bàn tán và biết « tỏng tong » từ vài năm nay chứ không phải bây giờ mới bịa đặt cho ông đâu nhé. Ông nói mình làm gì lại đi cặp bồ bịch với hotgirl Trần Quỳnh Anh, vậy tại sao con trai ông đang làm việc tại Sở Kế hoạch và Đầu tư lại « nổi loạn », chán nản, có những lần uống rượu say đã tiết lộ ra hết những việc mà bố mình đã và đang đối xử tệ bạc, phản bội lại vợ con như vậy ?
Hiện nay, ông nói đã chỉ đạo công an vào cuộc làm rõ về những thông tin mà báo chí, mạng xã hội đã đăng tải về đời tư của ông. Ông có làm được không ? Ông có dám đối diện với sự thật là mình và cháu bé trai – con của Trần Quỳnh Anh sẽ đi công khai lấy mẫu máu để xét nghiệm ADN để công bố cho thiên hạ biết là mình vô cùng trong sạch, tôn trọng chế độ một vợ, một chồng hay không ?
Sau khi bài báo đăng tải và được dư luận chú vậy tại sao fb Quynhanhtran của cô Trần Quỳnh Anh vào lúc 22g đêm ngày 17/9 lại đóng lại. Chứng tỏ chuyện ông và cô Quỳnh Anh là có thật. Nhiều bí mật về ông và ô ta có rất nhiều trong fb. Nếu không thì « cây ngay thì sợ gì chết đứng », vội vàng đi phải đóng fb là thế nào thưa ngài Bí thư Trịnh Văn Chiến?
Tiền đâu ông Chiến cho gái ?
Theo những tài liệu thu thập được, việc làm đầu tiên của ông Trịnh Văn Chiến sau khi bỏ ra số tiền 60 tỷ đồng để chạy lên chức Chủ tịch UBND tỉnh Thanh Hóa năm 2010 là: « Ban hành các Văn bản để thu hồi lại toàn bộ quỹ đất đai đô thị trên địa bàn TP Thanh Hóa và các mỏ trên toàn tỉnh Thanh Hóa về UBND tỉnh quản lý ». Vì ông thừa biết, muốn làm giàu nhanh chóng thì chỉ có đất đai, mỏ… là siêu lợi nhuận để vơ vét.
Khi hàng chục ngàn hét ta đất đô thị, hàng nghìn mỏ đất đá, quặng sắt đã thu về tay mình, ông đã thực hiện các bước tiếp theo là quy hoạch lại thành các dự án bất động sản và cố tình chỉ định cho các DN sân sau – không cần đấu giá để chia lô bán nền cho dân giá lên đến hàng chục triệu đồng/m2. Trong khi chỉ nộp thuế với cái giá « quá bèo » khiến cho ngân sách thất thu mỗi dự án hàng trăm tỷ đồng.
Chân dung Hot girl Trần Quỳnh Anh – vợ bé của Bí thư tỉnh Thanh Hóa Trịnh Văn Chiến với cuộc sống xa hoa.
Dẫn chứng cụ thể là Dự án Khu thương mại dịch vụ và dân cư B-TM1 thuộc Khu đô thị mới Đông Hương; 34 Ngô Từ, TP.Thanh Hóa… Đây là những dự án đã có mặt bằng tương đối “sạch”, thay vì UBND tỉnh Thanh Hóa phải tổ chức đấu thầu giá đất để lựa chọn nhà đầu tư có năng lực, thu tiền sử dụng đất về tối đa cho ngân sách thì ông Chiến đã ủy quyền cho cấp dưới ký ban hành các Quyết định tự lựa chọn nhà đầu tư và ấn định một giá đất rất ưu ái vào năm 2013, khi đó ông là Chủ tịch UBND tỉnh.
Với dự án Khu thương mại dịch vụ và dân cư B-TM1 thuộc Khu đô thị mới Đông Hương – khu đất vàng, diện tích hơn 29.000m2 mà ngân sách nhà nước chỉ thu về 29 tỷ đồng tiền thuế. Trong khi DN mà ông chỉ định đã bán cho dân giá dao động từ 20-30 triệu đồng/m2. Như vậy ngân sách đã thất thu hàng trăm tỷ đồng từ dự án này là quá rõ.
Dự án 34 Ngô Từ, TP Thanh Hóa ông cũng làm điều tương tự. Tổng Công ty Anh Phát – một doanh nghiệp sân sau của ông và ông Nguyễn Văn Lợi, nguyên Chủ tịch UBND, Bí thư tỉnh ủy thanh Hóa. Đáng lẽ ra sau khi cho chuyển đổi mục đích sử dụng đất, ông phải chỉ đạo cho đấu giá công khai để thu tiền tối đa về cho ngân sách. Ngược lại, ông cho doanh nghiệp phân lô bán nền 139 lô đất từ năm 2013 và ưu ái kéo dài thời gian hoàn thành nghĩa vụ thuế cho nhà nước và mãi đến cuối năm 2015 mới tính giá đất cho doanh nghiệp, với cái giá thấp bèo là 3,3 triệu/m2. Trong khi DN bán hết 139 lô cho dân từ năm 2013 với giá từ 12-18 triệu/m2.
Nói đến các DN sân sau, ông thao túng, ưu ái, kí tá cho Tổng Công ty Anh Phát (DN dính dáng đến 62 tỷ đồng tiền của Công ty xây lắp dầu khí PVC Thanh Hóa mà công đang điều tra liên quan đến Trịnh Xuân Thanh) hàng nghìn héc ta đất mặt bằng, hàng chục mỏ đất đá trong KKT Nghi Sơn. Ông cũng trực tiếp thò tay vào can thiệp để ép buộc các nhà thầu nước ngoài thi công dự án Lọc hóa dầu thuê lại với giá cắt cổ. Ông chỉ đạo cho Ban Quản lí KKT Nghi Sơn ban hành văn bản gửi đến các nhà thầu với nội dung : Trong KKT Nghi Sơn và Thanh Hóa, Nghệ An thì chỉ có DN Anh Phát mới có đủ năng lực về tài chính, phương tiện máy móc, mỏ đất đá, mặt bằng… để đáp ứng các điều kiện của nhà đầu tư. Việc làm này của ông đã gây ra sự cạnh tranh không lành mạnh, độc quyền, độc đoán khiến cho dự án Lọc hóa dầu chậm tiến độ đến nay còn chưa thể đưa vào vận hành, thiệt hại về vật chất cho các bên liên quan lên đến hàng trăm triệu USD.
Ông xem ngư dân Sầm Sơn bức xúc tụ tập đòi bãi biển, bờ biển, bến thuyền là do ông hay ai gây ra ?
Dân Sầm Sơn than ai, oán ai, thưa ông Chiến ?
Sự kiện hàng nghìn người dân, ngư dân Sầm Sơn tổ chức biểu tỉnh để đòi lại bãi biển- bến thuyền neo đậu bám biển mưu sinh chắc ông là người hiểu hơn ai hết là tại sao dân lại bức xúc thế ?
Từ ngày ông rước tên « hán gian » Trịnh Văn Quyết FLC – họ hàng của mình về Thanh Hóa đầu tư 5,5 nghìn tỷ đồng để đổi mới Sầm Sơn, nhân dân đã đồng thuận nhượng lại nhà cửa, ruộng vườn cho dự án mà ông khởi xướng. Nhưng ông lại được đằng chân lân đằng đầu, vì đồng tiền hàng triệu, chục triệu USD nhận của Trịnh Văn Quyết nên ông đã bất chấp luật lệ, đạo đức, nhân phẩm, tư cách của người công dân Việt Nam, một đảng viên ĐCS, một lãnh đạo tỉnh Thanh Hóa – ông lợi dụng Thường trực tỉnh ủy ban hành văn bản nhằm ăn cướp nốt vài km bờ biển Sầm Sơn còn lại, biến danh thắng này, các bến thuyền neo đậu của ngư dân thành của ông và của FLC thu lợi bất chính. Cái đoạn đường mà ngân sách tỉnh bỏ ra hơn trăm tỉ đồng trong khu vực FLC đã minh chứng rõ ông cãi được sao.
Tại sao tiền của nhà nước, thuế của dân mà FLC lại có thể đàng hoàng và ngang nhiên chiếm dụng và không cho dân đi lại, thu 80 nghìn đồng/xe ô tô qua lại, ông có lên tiếng bảo vệ cho dân, cho đất nước không. Riêng về tuyến đường tiền ngân sách đầu tư này FLC đã thối lại cho ông gần trăm tỷ ông biết chứ ?
Nếu như lãnh đạo Trung ương không gọi điện chỉ đạo ông ra gặp dân, liệu ông có còn tính mạng để mà thụ hưởng những đồng tiền dơ bẩn kia không, để bồ bịch với Trần Quỳnh Anh hay không ?
Thời gian gần đây ông nhất quyết chỉ đạo cưỡng ép 12 hộ dân Sầm Sơn không chịu di dời nhà cửa, chỉ vì giá đền bù 1,5 triệu/m2 vuông đất thổ cư, trong khi đó FLC đã quy hoạch nhà cửa của họ thành biệt thự chia lô bán với giá 40-50 triệu/m2 thì dân ai chịu đựng được, thưa ông Chiến. Dân Sầm Sơn than ông, oán ông đã cướp đi nhà cửa, ruộng vườn và thậm chí là nghề nghiệp bám biển mưu sinh chắc ông lại đổ tội cho người khác nữa chứ ?
Vơ vét kinh tế, thao túng chính trị
Một thành viên của Ban Tổ chức Trung ương quê Thanh Hóa cho biết, trong khóa Chủ tịch UBND (từ 2010 -2015), ông Trịnh Văn Chiến đã bỏ túi từ 2.000-2.500 tỷ đồng.
Có thể thống kê rõ nhất là Thanh Hóa mỗi năm được Trung ương rót về dòng tiền thời gian này từ 13-16.000 tỷ đồng để bù chi (ngân sách thu của Thanh Hóa giao động từ 3000-4000 tỷ/năm. Chi cho toàn tỉnh là 20-21.000 tỷ đồng/năm). Số tiền khổng lồ thì thông qua HĐND tỉnh, chủ tài khoản là Chủ tịch UBND tỉnh sẽ phân chia cho các đơn vị, ban ngành… Và theo Luật bất thành văn ông Chiến cũng được lại quả từ 5-7%.
Và kiếm nhất trong khóa Chủ tịch UBND tỉnh giai đoạn 2010-2015 của ông Chiến là « phù phép » từ hàng trăm ha đất đô thị, đất vàng bằng một « giá bèo » tư túi hàng nghìn tỷ đồng.
Từ khi chuyển sang Bí thư tỉnh ủy, ông Chiến còn thao túng cả bên UBND tỉnh, nhận hối lộ hàng trăm tỉ đồng từ việc sắp xếp nhân sự. Riêng ông Trịnh Hữu Hùng, vừa mới lên chức Giám đốc Sở Y tế đã tiết lộ là 2 lần đến nhà ông Chiến chạy chức đã mất chẵn 1 triệu USD.
Thậm chí Ngô Văn Tuấn cho dù đã có « bùa » hộ mệnh Trần Quỳnh Anh cũng phải chi cho ngài Bí thư Trịnh Văn Chiến số tiền là 40 tỷ đồng để leo lên PCT UBND tỉnh Thanh Hóa.
Trên cương vị Bí thư, ông đã can thiệp quá sâu vào công việc của chính quyền. Việc làm này của ông đã đi ngược lại chính hành động và lời nói của ông trong cuộc họp HĐND tỉnh vài năm trước đây. Trước hàng trăm đại biểu, trước ống kính truyền hình Thanh Hóa truyền hình trực tiếp cho gần 4 triệu đồng bào trong tỉnh, ông lúc đó là Chủ tịch UBND tỉnh đã cãi tay đôi với Bí thư tỉnh ủy Mai Văn Ninh là ông Ninh đã can thiệp thô bạo vào công việc của chính quyền khiến cả xứ Thanh ngao ngán.
Hơn một năm ngồi ghề bí thư tỉnh ủy ông xem ông đã thao túng những gì tại Thanh Hóa. Ông thích ai nịnh bợ, nhiều tiền thì cho lên chức, kẻ nào biết điều và ngoan thực hiện chỉ đạo của ông thì được yên vị ghế ngồi. Ông Trịnh Huy Triều, bí thư Thị xã Sầm Sơn bị kỷ luật là do ai. Trong đợt bầu cử vừa qua, ông cố tình đưa đưa Chủ tịch UBND tỉnh xuống đơn vị bầu cử Sầm Sơn nhằm đánh trượt HĐND và đương nhiên là cho « rớt » chức Chủ tịch UBND tỉnh để dễ bề đưa Ngô Văn Tuấn lên thay thế ông biết chứ ? Ông thao túng DN sân sau là Tổng Cty Anh Phát làm gì trong KKT Nghi Sơn để môi trường đầu tư, kinh doanh của Thanh Hóa bị báo chí chính thống mô tả là « trên dải thảm, dưới dải đinh » ?
Những việc ông làm đã phá nát một xứ Thanh anh hùng và bất khuất khiến cho lãnh đạo Trung ương, Tứ trụ triều đình ai cũng biết việc ông làm và thực tế không một lãnh đạo nào còn dám vào thăm Thanh Hóa để cho một tên « độc tài, tàn bạo » như ông đón tiếp nữa hay không ?
(TTHNO sẽ tiếp tục cập nhật phần III)
———————
Bài của tác giả gửi tới TTHN Oline