VIỆT HIẾN 2050
NỀN TẢNG TỰ QUẢN CỦA CỘNG ĐỒNG VIỆT NAM TOÀN CẦU
CHƯƠNG 4
TÔN CHỈ CỦA VIỆT HIẾN
I. TÔN CHỈ KHÔNG PHẢI LÀ KHẨU HIỆU
Một cộng đồng muốn tồn tại lâu dài phải biết mình sinh ra để làm gì.
Nếu không có mục đích, tổ chức dễ biến thành bộ máy.
Nếu không có nguyên tắc, quyền lực dễ biến thành đặc quyền.
Nếu không có lợi ích thực tế, thành viên sẽ rời bỏ.
Nếu không có lý tưởng, cộng đồng chỉ còn là một mạng lưới giao dịch.
Vì vậy, Tôn chỉ của Việt Hiến không phải là một khẩu hiệu được treo trên tường.
Tôn chỉ phải trả lời được năm câu hỏi:
Ta là ai?
Ta tồn tại để làm gì?
Ta phục vụ ai?
Ta muốn tạo ra giá trị gì?
Và chúng ta muốn để lại điều gì cho các thế hệ sau?
Việt Hiến vì thế không chỉ xác lập một cộng đồng có cùng nguồn gốc.
Nó xác lập một phương hướng phát triển chung.
II. LUẬN ĐỀ: CỘNG ĐỒNG TỒN TẠI ĐỂ LÀM CHO CON NGƯỜI MẠNH HƠN
Tôn chỉ cốt lõi của Việt Hiến có thể cô đọng thành một mệnh đề:
Cộng đồng Việt Nam Toàn cầu tồn tại để giúp con người Việt Nam phát triển năng lực, kết nối với nhau, hội nhập sâu vào xã hội sở tại, bảo tồn căn tính Việt, tạo ra giá trị cho cộng đồng và đóng góp cho nhân loại cũng như quê hương.
Đây là một quan niệm khác với việc xây dựng cộng đồng chỉ để:
bảo tồn ký ức; tổ chức lễ hội; tương trợ khi khó khăn; duy trì quan hệ đồng hương; hoặc tập hợp người Việt thành một khối.
Những điều ấy đều có giá trị.
Nhưng chưa đủ.
Cộng đồng của thế kỷ XXI và hướng tới năm 2050 phải tiến xa hơn:
Từ cộng đồng tương trợ sang cộng đồng kiến tạo.
Từ giúp nhau tồn tại đến giúp nhau phát triển.Giữ gìn quá khứ đến kiến tạo tương lai. Và tụ họp người Việt đến phát triển con người Việt.
III. TÔN CHỈ THỨ NHẤT: BẢO TỒN CỘI NGUỒN VÀ CĂN TÍNH VIỆT
Việt Hiến bắt đầu từ chữ Việt.
Nhưng chữ Việt trong Việt Hiến không phải là một hàng rào để phân chia con người.
Đó là một căn tính văn hóa và lịch sử.
Cộng đồng có trách nhiệm gìn giữ:
tiếng Việt;chữ nghĩa; lịch sử; văn hóa; phong tục; nghệ thuật;ký ức gia đình;di sản; các giá trị nhân văn được truyền qua các thế hệ. Nhưng bảo tồn không có nghĩa là đóng băng.
Một nền văn hóa sống không phải là nền văn hóa chỉ lặp lại quá khứ.
Nó phải có khả năng:
tiếp nhận → chọn lọc → sáng tạo → truyền lại.
Người Việt ở thế kỷ XXI có thể mang nhiều quốc tịch, sống trong nhiều nền văn hóa và nói nhiều ngôn ngữ.
Điều đó không làm họ mất căn tính Việt.
Một người có thể đồng thời là:
người Việt — công dân Hoa Kỳ; Pháp; Úc; Canada; Nhật Bản; vẫn giữ một mối liên hệ sâu sắc với cội nguồn của mình.
Vì vậy:
Hội nhập không phải là hòa tan. Bảo tồn căn tính không phải là khép kín.
IV. TÔN CHỈ THỨ HAI: PHÁT TRIỂN CON NGƯỜI
Nếu cội nguồn là điểm xuất phát thì con người là trung tâm.
Việt Hiến không tồn tại để bảo vệ một bộ máy.
Việt Hiến tồn tại để tạo ra một môi trường trong đó con người có thể:
tự do học tập, sáng tạo, lập hội,phát triển nghề nghiệp, kinh doanh hợp pháp, bày tỏ quan điểm, và tự do đóng góp.
Nhưng tự do không thể tách khỏi trách nhiệm.
Một cộng đồng trưởng thành phải đồng thời xây dựng:
QUYỀN + TRÁCH NHIỆM + NĂNG LỰC.
Không có quyền, con người không thể phát triển đầy đủ.
Không có trách nhiệm, tự do có thể phá hủy niềm tin.
Không có năng lực, quyền và cơ hội cũng khó biến thành thành quả.
Do đó, mục tiêu sâu xa của Việt Hiến là:
Làm cho mỗi thành viên có thêm năng lực để tự quyết định cuộc đời mình và có thêm khả năng tạo giá trị cho người khác.
V. TÔN CHỈ THỨ BA: TẠO LỢI ÍCH THỰC TẾ CHO THÀNH VIÊN
Một tôn chỉ tốt phải đi vào đời sống.
Cộng đồng phải giúp thành viên giải quyết những vấn đề thực tế.
Đó có thể là: Giáo dục .Kết nối trường học, giáo viên, chuyên gia, học bổng và cơ hội học tập.. Nghề , tìm việc, doanh nghiệp, chuyên gia và người cố vấn.
Kinh doanh
Kết nối doanh nghiệp với: khách hàng — đối tác — công nghệ — vốn — thị trường — nhân lực.
Khoa học
Kết nối nhà nghiên cứu với: phòng thí nghiệm — trường đại học — vốn — dữ liệu — chuyên gia — dự án.
Công nghệ :Tạo mạng lưới kỹ sư, chuyên gia công nghệ, AI và doanh nghiệp.
Khởi nghiệp Giúp ý tưởng tìm được: người → vốn → công nghệ → thị trường → cố vấn.
Văn hóa
Tạo môi trường để các thế hệ tiếp tục sử dụng tiếng Việt và hiểu văn hóa Việt.
Thanh niên
Tạo cơ hội để người trẻ: học → làm → lãnh đạo → sáng tạo → phục vụ cộng đồng.
Như vậy:
Tôn chỉ của Việt Hiến phải được đo bằng giá trị mà nó tạo ra trong đời sống con người, chứ không phải bằng số lượng khẩu hiệu mà nó tuyên bố.
VI. TÔN CHỈ THỨ TƯ: BIẾN NGUỒN LỰC PHÂN TÁN THÀNH SỨC MẠNH KIẾN TẠO
Người Việt toàn cầu có một nguồn lực đặc biệt:
sự phân tán trên toàn thế giới.
Thoạt nhìn, đó là điểm yếu. Nhưng nếu biết kết nối, nó có thể trở thành lợi thế.
Một người ở Mỹ có thể tiếp cận công nghệ. Ở Đức có thể có năng lực công nghiệp. Ở Nhật có thể hiểu sâu về sản xuất. Ở Singapore có thể có kinh nghiệm tài chính và logistics. Ở Pháp có thể có thế mạnh về văn hóa, giáo dục và khoa học.
Một người ở Việt Nam có thể hiểu thị trường và nguồn nhân lực trong nước.
Khi các năng lực ấy kết nối:
Sự phân tán trở thành mạng lưới.Và Mạng lưới trở thành năng lực cạnh tranh.
Đây là một trong những tầm nhìn quan trọng nhất của Việt Hiến.
Mỗi quốc gia nơi người Việt sinh sống không chỉ là một nơi cư trú.
Nó có thể trở thành một cửa ngõ của mạng lưới Việt toàn cầu.
VII. TÔN CHỈ THỨ NĂM: XÂY DỰNG TRÍ TUỆ TẬP THỂ
Một cộng đồng mạnh không chỉ có nhiều người giỏi.
Nó phải biết kết nối những người giỏi.
Trí tuệ tập thể không phải là bắt mọi người suy nghĩ giống nhau.
Ngược lại:
Trí tuệ tập thể sinh ra từ khả năng để những người khác nhau cùng giải quyết một vấn đề.
Vì vậy, Việt Hiến phải khuyến khích:
phản biện; tranh luận; nghiên cứu; chia sẻ tri thức; hội thảo; phòng thí nghiệm; mạng lưới chuyên gia; nghiên cứu liên ngành; hợp tác quốc tế.
Một ý tưởng phải được quyền bị chất vấn. Một dự án phải được quyền bị đánh giá. Một người lãnh đạo phải được quyền bị phản biện. Một chính sách cộng đồng phải được quyền bị sửa đổi. Không có phản biện, trí tuệ tập thể biến thành đồng thuận giả tạo.
VIII. TÔN CHỈ THỨ SÁU: BIẾN Ý TƯỞNG THÀNH HÀNH ĐỘNG
Một cộng đồng có hàng nghìn ý tưởng nhưng không có khả năng thực hiện thì vẫn là một cộng đồng yếu.
Việt Hiến phải tạo ra con đường:
Ý TƯỞNG → PHẢN BIỆN → THỬ NGHIỆM → VỐN → THỰC HIỆN → ĐÁNH GIÁ → NHÂN RỘNG.
Đây là lý do cộng đồng cần:
mạng lưới chuyên gia; quỹ; doanh nghiệp; phòng thí nghiệm; trường học; nền tảng số;cơ chế tuyển chọn dự án. Một ý tưởng tốt không nên chết vì người có ý tưởng không biết tìm vốn. Một nhà khoa học không nên thất bại chỉ vì không tìm được cộng sự.Một người trẻ không nên từ bỏ dự án vì không biết bắt đầu từ đâu.Một doanh nhân không nên bị giới hạn bởi việc không biết thị trường quốc gia khác.
Cộng đồng phải làm giảm những chi phí kết nối ấy.
IX. TÔN CHỈ THỨ BẢY: XÂY DỰNG VỐN CỘNG ĐỒNG
Tài chính là một loại năng lực.
Nhưng tiền chỉ có ý nghĩa khi được đặt trong một cơ chế đáng tin cậy.
Việt Hiến khuyến khích hình thành các nguồn vốn hợp pháp phục vụ:
giáo dục;khoa học;công nghệ;khởi nghiệp; đầu tư;văn hóa;thanh niên; nhân tài; các dự án xã hội.
Một thành viên có thể đóng góp một khoản nhỏ. Hàng nghìn người cùng đóng góp có thể tạo thành nguồn vốn lớn. Nhưng nguồn vốn ấy phải được quản lý bằng nguyên tắc:
MINH BẠCH — KIỂM TOÁN — TRÁCH NHIỆM — CÔNG KHAI — GIÁM SÁT.
Đặc biệt:
Tài sản cộng đồng không phải tài sản của người lãnh đạo.
Người lãnh đạo có nhiệm kỳ.
Tài sản cộng đồng có tính liên tục.
Đó là nguyên tắc phải được bảo vệ ngay từ tôn chỉ.
X. TÔN CHỈ THỨ TÁM: MỞ ĐƯỜNG CHO NGƯỜI VIỆT ĐI VÀO DÒNG CHÍNH
Đây là một mục tiêu đặc biệt của Việt Hiến 2050.
Cộng đồng không nên trở thành một “ốc đảo Việt Nam”.
Một cộng đồng trưởng thành không đo sức mạnh bằng số người sống mãi trong nội bộ cộng đồng.
Nó đo bằng số người có khả năng bước ra xã hội rộng lớn và tạo ảnh hưởng tích cực.
Một người Việt trở thành:
giáo sư, bác sĩ, kỹ sư, luật sư, doanh nhân, nhà khoa học, nhà đầu tư, nghệ sĩ, nhà quản trị, công chức, nhà lập pháp, lãnh đạo doanh nghiệp hoặc người phục vụ công chúng
trong xã hội sở tại chính là một thành quả của quá trình hội nhập.
Do đó:
Cộng đồng không giữ người Việt lại trong cộng đồng; cộng đồng giúp người Việt bước vào dòng chính của thế giới.
Không phải để người Việt chiếm chỗ của người khác.
Mà để:
người Việt có đủ năng lực, uy tín và trách nhiệm để đóng góp bình đẳng vào xã hội nơi mình sống.
XI. TÔN CHỈ THỨ CHÍN: BẢO VỆ QUYỀN THAM GIA CHÍNH TRỊ CỦA CÁ NHÂN
Một người Việt sống ở quốc gia nào thì có quyền chính trị theo pháp luật của quốc gia ấy.
Việt Hiến phải tôn trọng quyền: bầu cử; ứng cử; tham gia tổ chức chính trị hợp pháp; tranh luận chính sách; phục vụ công quyền; đóng góp vào đời sống công cộng.
Nhưng Việt Hiến không trở thành một đảng phái.
Không có “lá phiếu Việt” bắt buộc.
Không có yêu cầu thành viên phải ủng hộ một ứng viên.
Không biến cộng đồng thành một bộ máy vận động chính trị tập trung.
Nguyên tắc là:
Cộng đồng tạo năng lực cho con người tham gia xã hội; con người tự quyết định lựa chọn chính trị của mình trong khuôn khổ pháp luật.
Như vậy, cộng đồng có thể tạo ra sức mạnh xã hội, nhưng không biến sức mạnh ấy thành công cụ áp đặt.
XII. TÔN CHỈ THỨ MƯỜI: HƯỚNG VỀ QUÊ HƯƠNG BẰNG NĂNG LỰC
Tình cảm với quê hương là một giá trị.
Nhưng Việt Hiến không nên chỉ dừng ở tình cảm.
Một người có thể yêu quê hương bằng:
một công trình nghiên cứu,một doanh nghiệp,một khoản đầu tư,một học bổng,một phát minh, một chương trình giáo dục, một cây cầu tri thức, một mạng lưới quốc tế.
Người Việt toàn cầu có thể trở thành cầu nối giữa Việt Nam và thế giới.
Không phải bằng khẩu hiệu.
Mà bằng:
tri thức + vốn + công nghệ + thương mại + giáo dục + văn hóa + mạng lưới.
Do đó:
Hướng về quê hương không nhất thiết là quay trở về. Có thể là đem thế giới đến gần quê hương và đem những giá trị của Việt Nam đi ra thế giới.
XIII. TÔN CHỈ THỨ MƯỜI MỘT: ĐẦU TƯ CHO CÁC THẾ HỆ CHƯA SINH
Đây là tầng cao nhất của Việt Hiến.
Một cộng đồng không chỉ được đánh giá bởi những gì nó làm cho người đang sống.
Nó còn phải được đánh giá bởi:
nó để lại cho người chưa sinh ra điều gì.
Nếu thế hệ hôm nay xây được một nền giáo dục tốt hơn, thế hệ sau được hưởng.
Nếu xây được mạng lưới khoa học, thế hệ sau được hưởng.
Nếu tạo được quỹ học bổng, thế hệ sau được hưởng.
Nếu xây được các thiết chế minh bạch, thế hệ sau được hưởng.
Nếu bảo tồn được tiếng Việt, thế hệ sau còn một cánh cửa trở về với cội nguồn.
Nếu xây dựng được một cộng đồng tôn trọng tự do và đa dạng, thế hệ sau không phải bắt đầu lại từ đầu.
Vì vậy:
Việt Hiến không chỉ là bản cam kết giữa những người đang sống; đó còn là trách nhiệm của thế hệ hiện tại đối với những thế hệ chưa sinh ra.
XIV. MỘT CỘNG ĐỒNG MẠNH PHẢI CÓ KHẢ NĂNG TỰ TĂNG TRƯỞNG
Một tôn chỉ tốt còn phải tạo ra vòng tuần hoàn tích cực.
Cộng đồng tạo giá trị
↓
Con người muốn tham gia
↓
Thành viên phát triển
↓
Thành viên thành công
↓
Thành viên đóng góp
↓
Nguồn lực cộng đồng tăng
↓
Cơ hội tăng
↓
Uy tín tăng
↓
Nhiều người muốn tham gia
↓
Cộng đồng mạnh hơn
Đây là một cơ chế quan trọng.
Bởi cộng đồng không nên tăng trưởng bằng việc liên tục kêu gọi:
“Hãy tham gia!”
Nó phải tăng trưởng bằng cách khiến người ta tự hỏi:
“Tại sao tôi lại không tham gia?”
Đó mới là sức hấp dẫn của một cộng đồng trưởng thành.
XV. PHẢN ĐỀ: NẾU TÔN CHỈ QUÁ LỚN THÌ SAO?
Có người sẽ phản biện:
“Một cộng đồng mà vừa muốn bảo tồn văn hóa, vừa muốn phát triển nhân tài, vừa muốn kinh doanh, khoa học, giáo dục, chính trị, đầu tư, hội nhập và đóng góp quê hương thì có quá tham vọng không?”
Câu trả lời là:
Có thể quá tham vọng nếu biến tất cả thành một tổ chức duy nhất.
Nhưng không quá tham vọng nếu Việt Hiến chỉ xây dựng nền tảng chung để hàng nghìn tổ chức độc lập cùng phát triển.
Việt Hiến không phải làm thay tất cả.
Nó chỉ cần bảo đảm:
nguyên tắc chung + quyền chung + cơ chế hợp tác + minh bạch + tự quản + kết nối.
Còn:
doanh nghiệp làm kinh doanh; trường học làm giáo dục; viện nghiên cứu làm khoa học;quỹ làm tài chính;hội nghề nghiệp làm chuyên môn; tổ chức văn hóa làm văn hóa; cá nhân tham gia chính trị theo pháp luật.
Như vậy:
Việt Hiến không phải là một tổ chức làm tất cả. Việt Hiến là nền tảng để nhiều tổ chức có thể cùng làm nhiều việc.
XVI. PHẢN ĐỀ THỨ HAI: ĐOÀN KẾT CÓ PHẢI LÀ ĐỒNG Ý?
Không.
Đây là một trong những điểm phải bảo vệ từ đầu.
Đoàn kết không phải đồng thuận tuyệt đối.
Một cộng đồng trưởng thành phải có:
người bảo thủ; người cấp tiến; người thiên về kinh doanh; người thiên về khoa học; người quan tâm văn hóa; người quan tâm chính trị; người không quan tâm chính trị; người có tín ngưỡng; người không có tín ngưỡng.
Điều cộng đồng cần không phải là: “Mọi người phải nghĩ giống nhau.”
Mà là:
“Mọi người khác nhau nhưng vẫn có thể hợp tác trong một nền tảng chung.”
Đó mới là sức mạnh của đa nguyên.
XVII. PHẢN ĐỀ THỨ BA: LỢI ÍCH CÓ LÀM MẤT TÌNH ĐỒNG BÀO?
Không.
Nếu hiểu đúng, lợi ích không đối lập với tình nghĩa.
Một cộng đồng chỉ nói về tình nghĩa nhưng không tạo ra cơ hội có thể làm người trẻ thất vọng.
Ngược lại, một cộng đồng tạo ra:
việc làm + học tập + tri thức + cơ hội + tình bạn + căn tính + sự đóng góp
sẽ khiến tình đồng bào có thêm nội dung thực tế.
Vì vậy:
Tình nghĩa là nền tảng tinh thần; lợi ích là động lực thực tế; nguyên tắc là giới hạn; trách nhiệm là chất keo; và thành quả là bằng chứng.
XVIII. QUY LUẬT TÔN CHỈ
Từ toàn bộ chương này có thể rút ra một quy luật:
Một cộng đồng bền vững phải đồng thời tạo ra ý nghĩa cho tâm hồn, cơ hội cho cá nhân, giá trị cho tập thể và tương lai cho thế hệ sau.
Nếu thiếu ý nghĩa → cộng đồng mất căn tính.
Nếu thiếu lợi ích → cộng đồng mất sức hút.
Nếu thiếu tự do → cộng đồng mất sáng tạo.
Nếu thiếu minh bạch → cộng đồng mất niềm tin.
Nếu thiếu năng lực → cộng đồng mất sức mạnh.
Nếu thiếu thế hệ trẻ → cộng đồng mất tương lai.
Nếu thiếu hội nhập → cộng đồng bị cô lập.
Nếu thiếu trách nhiệm → cộng đồng mất chính danh.
Vì vậy:
CỘI NGUỒN cho ta lý do để nhớ.
TỰ DO cho ta khả năng sáng tạo.
NĂNG LỰC cho ta khả năng vươn lên.
CỘNG ĐỒNG cho ta sức mạnh liên kết.
MINH BẠCH cho ta niềm tin.
HỘI NHẬP cho ta không gian phát triển.
ĐÓNG GÓP cho ta ý nghĩa.
THẾ HỆ SAU cho ta trách nhiệm.
XIX. TÔN CHỈ TỔNG QUÁT CỦA VIỆT HIẾN
Có thể cô đọng toàn bộ Chương 4 thành mười hai tôn chỉ:
1. Giữ cội nguồn
Bảo tồn căn tính Việt, tiếng Việt và di sản văn hóa.
2. Tôn trọng con người
Đặt phẩm giá và quyền con người ở vị trí trung tâm.
3. Bảo vệ tự do
Bảo vệ tự do tư tưởng, ngôn luận, lập hội và phát triển trong khuôn khổ pháp luật.
4. Bảo đảm bình đẳng
Không đặc quyền vì nguồn gốc, tài sản, thế hệ, nơi cư trú hay địa vị.
5. Phát triển năng lực
Giúp mỗi thành viên học tập, trưởng thành và tạo giá trị.
6. Kết nối nguồn lực
Biến những nguồn lực phân tán thành mạng lưới hợp tác.
7. Khuyến khích sáng tạo
Biến ý tưởng thành dự án và dự án thành giá trị.
8. Xây dựng vốn cộng đồng
Tạo các cơ chế tài chính minh bạch để đầu tư cho con người và tương lai.
9. Khuyến khích hội nhập
Giúp người Việt bước vào dòng chính của xã hội sở tại.
10. Tôn trọng quyền chính trị cá nhân
Khuyến khích tham gia đời sống công cộng hợp pháp nhưng không biến cộng đồng thành đảng phái.
11. Đóng góp cho quê hương và nhân loại
Đem tri thức, vốn, công nghệ, văn hóa và năng lực kết nối Việt Nam với thế giới.
12. Trao lại cho thế hệ sau
Mọi thế hệ có trách nhiệm để lại một cộng đồng mạnh hơn, tự do hơn, văn minh hơn và có năng lực hơn.
XX. CÔNG THỨC TÔN CHỈ VIỆT HIẾN
Có thể cô đọng toàn bộ chương thành:
**CỘI NGUỒN
CON NGƯỜI
TỰ DO
BÌNH ĐẲNG
NĂNG LỰC
LIÊN KẾT
TRÍ TUỆ
SÁNG TẠO
MINH BẠCH
HỘI NHẬP
ĐÓNG GÓP
THẾ HỆ TƯƠNG LAI**
= TÔN CHỈ CỦA VIỆT HIẾN
Và chu trình vận hành:
CỘI NGUỒN → CON NGƯỜI → NĂNG LỰC → CỘNG ĐỒNG → MẠNG LƯỚI → CƠ HỘI → THÀNH CÔNG → ĐÓNG GÓP → THẾ HỆ SAU.
XXI. TUYÊN NGÔN TÔN CHỈ
Chúng ta nhớ cội nguồn nhưng không sống trong quá khứ.
Chúng ta giữ căn tính Việt nhưng không khép cửa với nhân loại.
Chúng ta bảo vệ tự do nhưng không phủ nhận trách nhiệm.
Chúng ta tôn trọng bình đẳng nhưng không phủ nhận giá trị của năng lực và đóng góp.
Chúng ta đoàn kết nhưng không bắt buộc mọi người phải giống nhau.
Chúng ta cạnh tranh nhưng không tiêu diệt nhau.
Chúng ta tạo lợi ích cho cá nhân nhưng không quên lợi ích cộng đồng.
Chúng ta tạo sức mạnh cộng đồng nhưng không tập trung sức mạnh để tạo độc quyền.
Chúng ta xây dựng mạng lưới để đi vào thế giới, không phải để trốn khỏi thế giới.
Chúng ta khuyến khích người Việt thành công trong dòng chính của các xã hội nơi mình sống.
Chúng ta đem thành công ấy trở thành tri thức, vốn, công nghệ, uy tín và cơ hội cho những người đi sau.
Chúng ta hướng về quê hương không chỉ bằng tình cảm, mà bằng năng lực và hành động.
Và chúng ta không xây dựng Việt Hiến chỉ cho những người đang sống.
Chúng ta xây dựng nó cho những người Việt sẽ sinh ra sau chúng ta.
Một cộng đồng đáng sống là một cộng đồng khiến con người muốn tham gia.
Một cộng đồng đáng tin là một cộng đồng khiến con người muốn đóng góp.
Một cộng đồng mạnh là một cộng đồng biến đóng góp thành cơ hội.
Một cộng đồng vĩ đại là một cộng đồng biến cơ hội của hôm nay thành tương lai của những thế hệ mai sau.
Đó là tôn chỉ của Việt Hiến.
Hoàng phong nhã


04:37
Hoàng Phong Nhã
Posted in:
0 comments:
Đăng nhận xét