Bí mật thế kỷ - Secrets Of The World - HD Thuyết minh
Trần Đức Thảo - Những lời trăng trối
Lưu Ý
Chút Nội Quy Về Bình Luận: 1. Không viết quảng cáo trong comment . 2. Xin đọc kỹ tên tác giả trên mỗi bài viết trước khi comment. 3. Xin phản biện về những đúng sai của tác giả và các bình luận viên khác dựa trên sự kiện, tài liệu, lý luận.... 4. Mọi thóa mạ cá nhân sẽ bị “deleted” và vi phạm sẽ bị ghi tên vào danh sách spammers. Thành thực cám ơn.
Hai câu chuyện dưới đây minh chứng cho điều “phẩm hạnh của con người là quan trọng nhất”:
Ác hữu ác báo
Thời Chiến quốc, nước Trâu (vùng Trâu
huyện, tỉnh Sơn Đông) và nước Lỗ đánh nhau. Vua nước Trâu (Trâu quân)
thời bình sống vô tâm, tàn bạo với dân chúng, vì thế dân chúng rất chán
ghét ông ta.
Khi hai nước có chiến tranh, dân chúng nước Trâu không ủng hộ Trâu quân. Trâu quân đến tìm Mạnh Tử xin chỉ giáo:
“Ngài xem, nước ta và nước Lỗ giao chiến, quan viên và tướng sĩ của ta
đã chết hơn 30 người, tình cảnh nước Trâu cũng vô cùng nguy cấp, thế
nhưng dân chúng vẫn thờ ơ không ai muốn giúp sức cho ta, họ thấy chết mà
không cứu, thật khiến ta tức chết! Ta nhất định phải trừng trị nghiêm
khắc đám dân ngu muội này. Nhưng nếu giết, ta cũng không thể nào giết
hết được nhiều người như thế; còn nếu không giết, bọn chúng lại bàng
quan đứng nhìn chứ không chịu giúp ta, Ngài nói xem ta phải làm thế
nào?”
Mạnh Tử nghiêm giọng: “Quan viên của
bệ hạ đã chết không ít, nhưng nếu so với số người dân bị chết thì có
đáng là bao. Bệ hạ hãy xem lại cách mình đối xử với dân chúng đi! Mỗi
khi gặp thiên tai nhân họa, dân chúng khổ cực, người già yếu chịu chết,
thanh niên khỏe mạnh phải bỏ chạy thoát thân, thây người la liệt khắp
nơi, người bỏ chạy thì gia đình ly tán, lưu lạc tha hương. Vậy bệ hạ và
các quan có cứu giúp họ không?”
“Kho lương của bệ hạ đầy lương thực,
trong kho chứa vô số châu báu, nhưng bệ hạ và các quan không bao giờ bố
thí cho dân. Các quan viên giấu không báo cho bệ hạ biết cuộc sống
nghèo khổ của dân chúng. Bệ hạ cũng không quan tâm, không tìm hiểu tình
hình. Tăng Tử từng nói: ‘Hãy chú ý, hãy chú ý! Bạn đối xử với người khác
thế nào, họ sẽ đối xử lại như thế’. Trước đây bệ hạ đối xử với dân
chúng quá nhẫn tâm, giờ dân chúng cũng làm như bệ hạ đã đối xử với họ,
bệ hạ có thể oán trách họ sao? Là vua một nước, nếu bệ hạ biết thực thi
nền chính trị nhân từ, quan tâm đến nỗi khổ của dân chúng, tự nhiên dân
chúng sẽ ủng hộ bệ hạ, thậm chí còn cam tâm tình nguyện hy sinh cả tính
mạng vì bệ hạ. Bệ hạ và các quan viên không bao giờ quan tâm đến điều
này, sao có thể mong được báo đáp lại”.
Vua nước Trâu nghe xong chỉ biết xấu hổ cúi đầu.
Mạnh Tử. (Ảnh: Network Graphics)
Quan trọng nhất là nhân phẩm
Một lần Mạnh Tử và Công Tôn Hưu tán chuyện, nói về việc kết giao bạn bè, đối nhân xử thế, cần phải hiểu tính cách của con người.
Công Minh Hưu nói: “Ngày xưa, Phùng
Mông theo Nghệ học bắn tên, khi hoàn toàn hiểu rõ kỹ xảo bắn tên của
Nghệ bèn nghĩ, người trong thiên hạ chỉ có Nghệ là giỏi hơn mình, nếu
không có Nghệ thì mình chính là đệ nhất thiên hạ. Nghĩ thế, Phùng Mông
đã giết chết thầy mình. Phùng Mông là kẻ quá tồi tệ”.
Mạnh Tử nói: “Chuyện này cũng không thể chỉ oán trách Phùng Mông, bản thân Nghệ cũng có sai lầm”.
Công Minh Hưu hỏi: “Nghệ có sai lầm gì?”
Mạnh Tử nói:
“Nước Trịnh từng phái Tử Trạc Nhũ Tử
dẫn quân đánh nước Vệ, nước Vệ phái Dữu Công Chi Tư dẫn quân đánh trả,
kết quả nước Trịnh đại bại. Tử Trạc Nhũ Tử quay xe bỏ chạy, Dữu Công Chi
Tư truy đuổi không tha, do quá lo lắng khiến bệnh xưa của Tử Trạc Nhũ
Tử phát lại, ông ta rên rỉ: ‘Bệnh xưa của ta phát lại nên không thể cầm
nổi cung tên nữa, ta khó qua khỏi nạn này’. Dứt lời liền hỏi phu xe:
‘Ông quay đầu lại xem thử kẻ đang đuổi theo chúng ta là ai?’. Phu xe
đáp: ‘Đó là Dữu Công Chi Tư’. Tử Trạc Nhũ Tử vừa nghe liền phấn khởi
nói: ‘Cảm ơn trời! Ta thoát chết rồi!’. Phu xe thấy kỳ lạ liền hỏi: ‘Dữu
Công Chi Tư là xạ thủ nổi tiếng của nước Vệ, hiện chúng ta đang trong
tình cảnh vô cùng nguy hiểm, sao Ngài lại nói thoát rồi?’
Tử Trạc Nhũ Tử nói: ‘Dữu Công Chi Tư
học bắn tên cùng với Doãn Công Chi Tha, còn Doãn Công Chi Tha là đồ đệ
của ta. Ta hiểu Doãn Công Chi Tha là người ngay thẳng, phẩm hạnh đoan
chính, đồ đệ nó chọn cũng phải có phẩm hạnh như thế, vì thế ta mới nói:
“Ta đã thoát chết’. Vừa nói xong thì Dữu Công Chi Tư đuổi theo cũng vừa
kịp, ông ta hỏi Tử Trạc Nhũ Tử: ‘Sao thầy không cầm cung lên bắn?’
Tử Trạc Nhũ Tử đáp: ‘Bệnh cũ của ta phát lại nên không cầm cung được’.
Dữu Công Chi Tư nói: ‘Tôi theo Doãn Công Chi Tha học bắn tên, Doãn Công Chi Tha
lại theo ngài học bắn tên, tôi không thể nhẫn tâm dùng kỹ xảo của ngài
để hại ngài. Nhưng hôm nay là việc chung của xã tắc, tôi cũng không thể
vì chuyện riêng mà để ảnh hưởng tới việc chung”. Nói xong liền rút một
mũi tên ra rồi gõ mạnh vào bánh xe của Tử Trạc Nhũ Tử mấy cái khiến mũi
tên bị gãy rời, sau đó lại bắn giả vờ bốn mũi tên rồi mới quay trở về”.
Nói đến đây Mạnh Tử nhìn Công Minh Hưu, nói:
“Phẩm hạnh con người là quan trọng nhất, Tử Trạc Nhũ Tử vì hiểu phẩm
hạnh đồ đệ của mình nên đã thoát nạn, còn Nghệ bị chết là do không hiểu
biết phẩm hạnh đồ đệ của mình, lẽ nào trong chuyện này không có phần lỗi
nào của Nghệ sao?”
12. Bắc di cư: Dân Công giáo tị nạn từ miền Bắc và vai trò của họ tại Việt Nam CH, 1954-1959 Bài của Nghiên Cứu Quốc Tế - Bản dịch của Đỗ Hải Yến. Nguồn: Catholic Refugees from the North of Vietnam, and Their Role in the Southern Republic, 1954–1959 - Peter Hansen (2009)
5.Mở rộng truyền giáo ở thuộc địa Thượng Du Bắc Kỳ (Jean Michaud) - Journal of Southeast Áian Studies, 35 (2), pp 287-310 June 2004. Printed in the United Kingdom @ 2004 The National University ò Singapore DOI:10.1017/S0022463404000153
0 nhận xét:
Đăng nhận xét