Thứ Năm, 6 tháng 11, 2014
Có phải GDP cao nghĩa là nền kinh tế thịnh vượng?
Trong cách tính GDP hiện nay, một số hoạt động đi
ngược với sự phát triển xã hội như ô nhiễm môi trường, số lượng tội phạm
gia tăng lại được xem như yếu tố giúp gia tăng GDP, trong khi các yếu
tố như tình nguyện, công tác xã hội lại chưa được tính vào GDP. Bài viết
này sẽ đưa ra chỉ tiêu GPI, trong đó loại bỏ những nhân tố nêu trên,
được sử dụng để đo lường sự thịnh vượng của nền kinh tế.
Các nhà kinh tế học thường sử dụng Tổng
sản phẩm quốc nội (GDP) để đo lường sự tiến bộ của nền kinh tế. Nếu GDP
gia tăng, nền kinh tế được cho là tốt và đang đi lên, và ngược lại, GDP
giảm, nền kinh tế gặp khó khăn và quốc gia này đang thụt lùi. Từ quan
điểm số học, GDP là một chỉ số dễ theo dõi về sức khỏe của nền kinh tế.
Tuy nhiên, từ góc nhìn của một công dân sống trong đời sống thực tế, GDP
có thể gây hiểu lầm.
Đây chính là lý do tại sao Chỉ tiêu tiến
bộ đích thực (GPI) được tạo ra vào năm 1995 bởi một nhóm người nghiên
cứu kinh tế và kiến nghị chính sách gọi là Redefining Progress. Chỉ tiêu
này được phát triển như là một sự thay thế chỉ số GDP truyền thống,
nhằm đo lường sức khỏe nền kinh tế của một quốc gia. Hãy đọc tiếp để
hiểu tại sao GDP không thể tiết lộ sự thịnh vượng của một quốc gia và
làm thế nào GPI lại có thể giải thích điều này.
Các biến của GPI
Mặc dù cách tính GPI và GDP đều dựa trên
dữ liệu tiêu dùng cá nhân như nhau, GPI cung cấp thêm các nhân tố điều
chỉnh – các biến được thiết kế để áp dụng giá trị tiền tệ lên các khía
cạnh phi tiền tệ của nền kinh tế. Các biến đó thuộc những nhóm sau đây:
- Tiêu dùng cá nhân – Như đã đề cập, đây chính là dữ liệu được sử dụng để tính GDP.
- Phân phối thu nhập –
GPI được điều chỉnh tăng khi một tỷ lệ lớn thu nhập quốc gia được chuyển
sang cho người nghèo, vì sự gia tăng này sẽ đem lại lợi ích hữu hình
cho họ. GPI sẽ bị điều chỉnh giảm khi phần lớn thu nhập gia tăng của
quốc gia chuyển sang những người giàu có.
- Việc nhà, Tình nguyện và Giáo dục đại học
– Đây là các nhân tố GPI mà giá trị của người lao động chuyển vào các
công việc gia đình và tình nguyện. Đây cũng là những nhân tố giúp công
chúng được giáo dục gia tăng.
- Dịch vụ tiêu dùng lâu bền và cơ sở hạ tầng
– Tiền chi tiêu mua sắm hàng hóa lâu bền được xem là phí tổn, trong khi
giá trị cho việc mua hàng để cung ứng được xem như lợi ích. Giá trị các
hàng hóa lâu dài được mua không thường xuyên nhưng đem lại lợi ích được
cộng vào GPI trong khi hàng hóa dễ hư hỏng và bòn rút túi tiền của
người tiêu dùng khi họ buộc phải thay chúng thì bị trừ ra. GDP, mặt
khác, xem tất cả các chi tiêu đó như tín hiệu tốt. Chi tiêu cho cơ sở hạ
tầng của chính phủ cũng được xử lý tương tự - nếu chi tiêu vốn mang lại
lợi ích lâu dài, GPI sẽ cộng nó vào; hoặc bị trừ ra nếu nó bòn rút tiền
từ kho bạc của chính phủ. GDP đều tính các chi tiêu này như tin tức
tốt.
- Tội phạm – Sự gia tăng
tội phạm sẽ gây tốn tiền trong chi phí pháp luật, hóa đơn y tế, chi phí
thay thế và những chi phí khác. GDP tính tất cả các phí tổn này, trong
khi GPI loại trừ nó.
- Sự suy giảm tài nguyên
– Khi một vùng đất ngập nước hoặc một khu rừng bị phá hủy bởi các hoạt
động kinh tế, GDP xem các sự kiện này như tin tốt cho nền kinh tế, trong
khi GPI xem đây là tin xấu cho thế hệ tương lai. Chính vì vậy, những
suy giảm hoặc thoái hóa rừng, đất đai hoặc tài nguyên được xem là phí
tổn khi tính GPI.
- Ô nhiễm – Hiện tượng ô
nhiễm được xem là lợi ích khi tính GDP, vì ngành công nghiệp phải trả
phí cho các hoạt động kinh tế tạo ra ô nhiễm, và một lần nữa trả tiền
cho khắc phục tình trạng này. Đối với GPI, điều này được xem là chi phí
vì thiệt hại sức khỏe con người và môi trường.
- Thiệt hại môi trường lâu dài
(sự nóng lên của trái đất, lưu trữ chất thải hạt nhân và các hậu quả
dài hạn khác do các hoạt động kinh tế ảnh hưởng tiêu cực đến GPI.
- Sự thay đổi trong thời gian rảnh rỗi
– Sự thịnh vượng của nền kinh tế nên dẫn đến sự gia tăng trong thời
gian rãnh rỗi. Hầu hết những người đi làm hiện đại sẽ không đồng ý với
điều này. GPI xem sự gia tăng trong thời gian giải trí như là tín hiệu
tích cực và tăng lên, nhưng sẽ giảm nếu thời gian rảnh rỗi sẽ giảm.
- Chi phí phòng thủ (Defensive Expenditure)
– Chi phí này liên quan đến bảo hiểm y tế, hóa đơn y tế và các chi phí
khác để nâng cao chất lượng cuộc sống. GPI xem những điều này là phí tổn
hơn là lợi ích, và do đó không nằm trong GPI.
- Sự phụ thuộc vào các tài sản nước ngoài –
khi một quốc gia buộc phải vay nợ từ những quốc gia khác để phục vụ tài
chính, đây là dấu hiệu tiêu cực và nó sẽ không được tính vào GPI, nhưng
nếu việc mượn tiền được sử dụng để đầu tư và phúc lợi quốc gia, đây là
điều tích cực và được tính vào GPI.
Việc tính toán
Để tính được GPI, chúng ta cần xem xét
những biến trên đây, và sử dụng số liệu thống kê và các công thức toán
học để có được giá trị của chúng. Sau đó, giá trị này sẽ được cộng vào
hoặc trừ ra từ chỉ số GDP. Ví dụ, chi tiêu cho hàng lâu bền là một điều
chỉnh âm. Dữ liệu từ National Income and Products Accounts sẽ được sử
dụng để ước lượng số tiền chi tiêu cho hàng tiêu dùng, sau đó con số này
sẽ được trừ khỏi GDP.
Số tiền mà người nước ngoài đầu tư vào Mỹ
sẽ bị bù trừ với số tiền mà công dân Mỹ đầu tư ra nước ngoài. Số liệu
trung bình trong năm năm sẽ xác định liệu Mỹ sẽ trở thành người cho vay
hay đi vay. Nếu nền kinh tế của Mỹ đủ mạnh để trở thành người đi vay,
con số cuối cùng sẽ được cộng vào GDP. Nếu Mỹ vay mượn quá nhiều để duy
trì nền kinh tế, con số này sẽ bị trừ ra.
Nguồn: www.thwink.org
GPI không phải là xu thế chủ đạo
Trong khi các nhân tố của GPI trong những
biến trên tác động trực tiếp đến chất lượng cuộc sống của người dân,
nền kinh tế tư bản chủ nghĩa có xu hướng tập trung vào việc kiếm tiền.
Chính vì điều này, GPI vẫn không được áp dụng rộng rãi trong những nền
kinh tế như vậy, mặc dù nó vẫn được cộng đồng khoa học xem xét và công
nhận giá trị của nó. GPI chỉ được sử dụng ở Canada và một số quốc gia
nhỏ và tiến bộ hơn. Theo thời gian, một số quốc gia khác cũng bắt đầu áp
dụng chỉ số này.
Nguồn: Investopedia.com
Như Quỳnh


07:09
Hoàng Phong Nhã
Posted in:
0 nhận xét:
Đăng nhận xét