TS. Vũ Công Giao
Nguồn: Báo Dân Việt,
Báo điện tử của báo Nông thôn ngày nay,
đăng ngày 5/3/2013,
(Dân Việt) - Dự thảo Hiến pháp 1992 sửa đổi vẫn còn chưa thực sự tiếp
cận được với tư duy khai phóng, tiến bộ về nhân quyền đang là chủ đạo
trên thế giới.
So với Chương 5 Hiến pháp 1992, Chương 2 Dự
thảo Hiến pháp 1992 sửa đổi năm 2013 có một số ưu điểm nổi bật, cụ thể
như đã khắc phục được nhiều hạn chế về kỹ thuật lập hiến; cân bằng được
cấu trúc giữa các nhóm quyền; nỗ lực sửa đổi tư duy cũ về chủ thể của
quyền. Tuy nhiên, bên cạnh những điểm mạnh, dự thảo vẫn còn một số hạn
chế, tiêu biểu.
Thứ nhất, cách viết và nội
dung của nhiều quy định trong chương này cho thấy việc biên soạn vẫn
chưa thoát hẳn được tư duy cũ về một Nhà nước “đứng trên nhân dân”, “ban
phát”, “kiểm soát” các quyền cho nhân dân và luôn “sợ hãi”, “đề phòng”
nhân dân đấu tranh đòi hỏi sự tôn trọng và bảo đảm các quyền và tự do
hiến định. Minh chứng là việc nêu quy định về giới hạn quyền ở điều đầu
tiên của chương này.
 |
Cách thể hiện quyền con người trong dự thảo Hiến pháp vẫn còn chưa sát với thực tiễn (ảnh minh họa).
|
Đồng
thời ngay sau đó bổ sung một điều mới (Điều 16, quy định cấm lợi dụng
quyền con người, quyền công dân để xâm phạm lợi ích quốc gia, lợi ích
dân tộc, quyền, lợi ích hợp pháp của người khác) mà nội dung toát lên
tính “răn đe” rất rõ trong khi về thực chất đã bao hàm trong khoản 2
Điều 15. Tiếp theo, dự thảo còn có Điều 20 (sửa đổi, bổ sung Điều 15)
cũng nhằm “nhắc nhở” người dân là “quyền đi liền với nghĩa vụ với Nhà
nước” và những quyền của họ là do Hiến pháp, luật pháp (tức Nhà nước)
quy định, cho dù nội dung của điều này không thực sự chính xác về mặt
thực tế và có khía cạnh đi ngược lại với nhận thức chung của cộng đồng
quốc tế. Ngoài ra, việc “quyết giữ” các cụm từ “theo pháp luật”, “do
pháp luật quy định” hoặc “theo quy định của pháp luật” trong nhiều quy
định về các quyền quan trọng đã nêu ở trên và một số quy định khác cũng
phản ánh tâm thế “đề phòng” nhân dân và “dự phòng” khả năng có thể “rộng
tay” hành động để kiểm soát, giới hạn các quyền hiến định về sau này.
Sự
lạm dụng các quy định mang tính “răn đe” và “phòng ngừa” nhân dân trong
Chương II dự thảo như đã nêu ở trên là rất ít có trong chế định về
quyền con người, quyền công dân của hiến pháp các quốc gia trên thế
giới. Trong khi đó, tương tự như Chương 5 Hiến pháp 1992, Chương II dự
thảo thiếu hẳn những quy định tuyên bố một cách rõ ràng, cụ thể, trực
tiếp về nghĩa vụ tôn trọng, bảo đảm quyền con người, quyền công dân của
các cơ quan, viên chức nhà nước – điều luôn được nhắc đến trong các điều
ước quốc tế về quyền con người và được nhấn mạnh trong hiến pháp của
nhiều quốc gia.
Từ những phân tích trên, có
thể thấy rằng, tuy đã có khá nhiều cải tiến, việc hiến định các quyền
con người, quyền công dân trong Dự thảo Hiến pháp 1992 sửa đổi vẫn còn
chưa thực sự tiếp cận được với tư duy khai phóng, tiến bộ về nhân quyền
đang là chủ đạo trên thế giới.
Thứ hai, khá
nhiều quy định trong Chương II dự thảo còn thiếu hợp lý, thiếu đầy đủ
hoặc chưa chặt chẽ. Ví dụ quyền sống (Điều 21) quy định quá ngắn gọn
(chỉ vọn vẹn 5 từ) không nêu được sự liên hệ của quyền này với vấn đề
hình phạt tử hình, điều cần được làm rõ giống như trong hiến pháp của
nhiều quốc gia… Việc sửa đổi một số quyền học tập, quyền được chăm sóc
sức khỏe, các quyền về hôn nhân – gia đình… vô hình trung làm suy yếu cơ
chế bảo đảm các quyền này, trong khi lẽ ra cần phải tăng cường hoặc ít
nhất là duy trì nguyên trạng…
[...]
Posted in: Đổi Hiến Pháp
Gửi email bài đăng này
BlogThis!
Chia sẻ lên Facebook
0 nhận xét:
Đăng nhận xét