Bộ luật về các quyền (10 tu chính án đầu tiên của Hiến pháp) (Mỹ)
Thứ Tư, 7 tháng 8, 2013
Lịch sử phát triển của tư tưởng về Quyền con người
Có những ý kiến trái ngược về
lịch sử phát triển của quyền con người. Một học giả cho rằng : “… các
quyền con người không có lịch sử… vì lịch sử, nếu có, thì hình như rất
hỗn độn. Nó pha lẫn những lặp lại, những xen kẽ, những tương phản và
những đứt đoạn giữa những bước tiến triển và những bước thụt lùi”.
Nhưng trên quan điểm duy vật lịch sử,
có thể khẳng định rằng, cũng như bất kỳ sự vật, hiện tượng nào, quyền
con người không phải là một cái gì siêu lịch sử, siêu giai cấp và siêu
xã hội. “Quyền con người là sản phẩm phát triển văn hoá xã hội của một
kết cấu kinh tế xã hội nhất định và chịu sự quy định của cơ sở kinh tế,
xã hội hiện thực” .
1. Những dấu mốc trong lịch sử phát triển của tư tưởng nhân loại về quyền con người.
Theo một số học giả, những tư tưởng về
quyền con người xuất hiện từ thời tiền sử, thể hiện trong các luật lệ
của chiến tranh, mà: “Luật lệ của chiến tranh thì lâu đời như bản thân
chiến tranh và chiến tranh thì lâu đời như cuộc sống trên trái đất”. Tuy
nhiên, ở trình độ phát triển của thời tiền sử, có lẽ con người mới chỉ
có những ý niệm, chứ chưa thể có những tư tưởng ( với ý nghĩa là những
quan điểm hoặc hệ thống quan điểm rõ ràng về một sự vật, hiện tượng nhất
định), về quyền con người. Bởi vậy, quan điểm phù hợp hơn đó là, tư
tưởng quyền con người được khởi thuỷ từ khi trái đất xuất hiện những nền
văn minh cổ đại, mà một trong đó là nền văn minh rực rỡ ở Trung Đông
(khoảng năm 3.000-1.500 trước CN). Chính trong nền văn minh Lưỡng Hà
này, nhà vua Hammurabi xứ Babylon đã ban hành một đạo luật có tên là Bộ
luật Hammurabi khoảng năm 1780 TCN) với câu tuyên bố nổi tiếng ( đã đề
cập ở trên), theo đó, mục đích của đức vua khi thiết lập ra đạo luật này
là để : “… ngăn ngừa những kẻ mạnh áp bức kẻ yếu”, …làm cho người cô
quả có nơi nương tựa ở thành Babylon,…đem lại hạnh phúc chân chính và
đặt "nền thống trị nhân từ “cho mọi thần dân trên vương quốc.
Cho đến thời điểm hiện nay, xét từ các
góc độ tính toàn vẹn, nguyên bản, nội dung và niên đại, Bộ luật
Hammurabi có thể coi là văn bản pháp luật thành văn đầu tiên của nhân
loại nói đến quyền con người (mặc dù quan điểm này không phải được tất
cả các học giả ủng hộ) . Ngoài Bộ luật Hammurabi, vấn đề quyền con người
còn sớm được đề cập trong nhiều văn bản pháp luật cổ khác của thế giới,
trong đó tiêu biểu như Bộ luật của vua Cyrus Đại đế ban hành vào khoảng
các năm 576 -529 TCN; Bộ luật do nhà vua Ashoka (Ashoka’s Edicts) ban
hành vào khoảng các năm 272-231 ; Hiến pháp Medina (The Constitution of
Medina) do nhà tiên tri Muhammad sáng lập vào năm 622; Đại Hiến chương
Magna Carta (1215) và Bộ luật về quyền (1689) của nước Anh; Tuyên ngôn
về các quyền của con người và của công dân(1789) của nước Pháp; Tuyên
ngôn độc lập (1776) và Bộ luật về các quyền (1789) của nước Mỹ. Trong
vấn đề này, mặc dù ít được nhắc tới trong các công trình nghiên cứu ở
tầm quốc tế, song xét về mặt nội dung, bộ luật Hồng Đức (Quốc triều Hình
Luật (1470-1497) thời Hậu Lê của Việt Nam cũng xứng đáng được xếp vào
danh sách những bộ luật cổ tiêu biểu của thế giới về quyền con người,
bởi lẽ, nó đã chứa đựng nhiều quy định có tính nhân văn sâu sắc, trong
đó bao gồm cả các quy định cụ thể về quyền của phụ nữ, trẻ em, v.v.. mà
được nhiều nhà nghiên cứu trong và ngoài nước đánh giá rất cao.
Tuy nhiên, trong lịch sử phát triển của
nhân loại, các tư tưởng về quyền con người không chỉ được thể hiện trong
các đạo luật, mà còn được phản ánh (một cách sâu sắc và cụ thể hơn)
trong các tư tưởng, học thuyết tôn giáo, chính trị và pháp lý. Trước
hết, xét về các học thuyết tôn giáo, tư tưởng về quyền con người từ lâu
đã được thấm nhuần trong giáo lý của hầu hết các tôn giáo trên thế giới.
Trên thực tế, trong số những tài liệu được cho là cổ xưa và toàn diện
nhất xét về tư tưởng quyền con người mà nhân loại còn giữ lại được cho
đến ngày nay; ngoài đạo luật Hammurabi và bộ Văn tuyển Nho giáo (Luận
ngữ) , các tài liệu còn lại đều là những kinh điển của tôn giáo, bao
gồm: Kinh Vệ Đà của đạo Hinđu ở Ấn Độ, Kinh Phật của đạo Phật; Kinh
Thánh của đạo Thiên chúa và Kinh Kôran của đạo Hồi.
Xét về các học thuyết chính trị, pháp
quyền, người ta ghi nhận rằng, vào thế kỷ thứ XXIV trước Công nguyên,
vua Symer đã sử dụng khái niệm “tự do” để bảo vệ những bà goá, trẻ mồ
côi trước những hành vi bạo ngược của những kẻ giàu có và thế lực trong
xã hội; còn nhiếp chính quan người Hy Lạp ở La mã là Arokhont Salon,
ngay từ thế kỉ XI trước Công nguyên đã ban bố một đạo luật trong đó xác
định một số khía cạnh của dân chủ và quy định một số quyền của các công
dân tự do trong mối quan hệ với các quan lại nhà nước. Người ta cũng chỉ
ghi nhận rằng, trong thời kỳ diễn ra sự tàn bạo khủng hiếp của chế độ
nô lệ ở La Mã cổ đại : “Trước Crêông, Antigone đã nói đến quyền không
vâng lời và trước những nô lệ, Spartacusse đã nói về quyền chống lại áp
bức”.Cũng trong thời kỳ này, Protagoras (490-420 TCN) và các nhà triểu
học thuộc trường phái nguỵ biện Sophism đã đưa ra quan niệm về sự bình
đẳng và tự do giữa các cá nhân trong xã hội: “Thượng đế tạo ra mọi người
đều là người tự do, không ai tự nhiên biến thành nô lệ cả “.
Trong thời kỳ Trung cổ ở Châu Âu, tự do
của con người bị hạn chế một cách khắc nghiệt bởi sự cấu kết cai trị
giữa vương quyền của chế độ phong kiến và thần quyền của nhà thời Thiên
chúa giáo. Tuy nhiên, trong bối cảnh đen tối đó vẫn xuất hiện những tư
tưởng khai sáng về quyền con người mà dẫn đến việc ban hành các văn kiện
pháp lý nổi tiếng nhất của nhân loại về lĩnh vực này. Điển hình trong
số đó là Hiến chương Magna Carta do vua John của nước Anh ban hành năm
1215. Hiến chương đã khẳng định một số quyền con người, cụ thể như:
quyền sở hữu, thừa kế tài sản; quyền tự do buôn bán và không bị đánh
thuế quá mức; quyền của các phụ nữ goá chồng được quyết định tái hôn hay
không; quyền được xét xử đúng đắn và được bình đẳng trước pháp
luật….Quan trọng hơn, bản hiến chương này được coi là một trong những
văn bản pháp luật đầu tiên của nhân loại đề cập cụ thể đến việc tiết chế
quyền lực của nhà nước để bảo vệ các quyền của công dân, mà biểu hiện
cụ thể ở hai quy phạmv ẫn còn có giá trị đến tận ngày nay, đó là quy
phạm về lệnh đình quyền giam giữ ( hay còn gọi là luật bảo thân- habeas
corpus) trong đó bắt buộc mọi trường hợp tử hình đều phải qua xét xử và
quyết định trước Toà và quy phạm về due process of law( luật tôn trọng
tất cả các quyền hợp pháp của công dân)…
Thời kỳ Phục hưng ở Châu Âu là giai đoạn
phát triển rực rỡ của các quan điểm, học thuyết về quyền con người. Tại
đây, trong các thế kỷ XVII-XVIII, nhiều nhà triết học mà tiêu biểu là
Thomas Hobbes( 1588-1679), John Locke (1632 -1704), Thomas Paine
(1731-1809), Georg Wilhelm Friedrich Hegel (1770-1831); John Stuart Mill
(1806-1873), Henry David Thoreau (1817-1862)… đã đưa ra những luận giải
về rất nhiều vấn đề lý luận cơ bản của quyền con người, đặc biệt là về
các quyền tự nhiên và quyền pháp lý , mà vẫn còn có ý nghĩa quan trọng
với việc bảo vệ và thúc đẩy các quyền con người trong thời đại ngày nay.
Tuy nhiên, trước hết, những tư tưởng
triết học về quyền con người ở Châu Âu thời kỳ Phục Hưng đã có ảnh hưởng
quan trọng đến sự ra đời của những văn bản pháp luật về quyền con người
ở một số nước của châu lục này, cũng như đến hai cuộc cách mạng nổi
tiếng thế giới nổ ra vào cuối những năm 1700 ở Mỹ và Pháp. Hai cuộc cách
mạng này đã có những đong góp rất to lớn vào sự phát triển của tư tưởng
và quá trình lập pháp về quyền con người không chỉ ở hai nước Mỹ và
Pháp mà còn trên toàn thế giới. Trong cuộc cách mạng thứ nhất, năm 1776,
mười ba thuộc địa ở Bắc Mỹ đã tuyên bố độc lập với đế chế Anh thông qua
một văn bản có tên là Tuyên ngôn độc lập , trong đó khẳng định rằng :
“… mọi người sinh ra đều bình đẳng. Tạo hoá cho họ những quyền không ai
có thể xâm phạm được, trong những quyền đó có quyền được sống, quyền tự
do và quyền mưu cầu hạnh phúc “. Mặc dù không phải văn kiện pháp lý đầu
tiên trên thế giới đề cập đến vấn đề này, tuy nhiên, Tuyên ngôn Độc lập
1776 của nước Mỹ có thể coi là sự xác nhận chính thức đầu tiên trên
phương diện nhà nước về quyền con người. Đánh giá về văn kiện này, Karl
Marx đã cho rằng, nước Mỹ là nơi lần đầu tiên xuất hiện ý tưởng về nền
cộng hoà dân chủ vĩ đại, nơi đã tuyên bố bản tuyên ngôn đầu tiên về
quyền con người.
Trong cuộc cách mạng thứ hai, vào năm
1789, nhân dân Pháp, mà chủ yếu là thợ thuyền, trí thức và một số thị
dân, đã đứng lên lật đổ chế độ phong kiến, thành lập nền cộng hòa đầu
tiên, đồng thời công bố bản Tuyên ngôn về nhân quyền và dân quyền nổi
tiếng của Pháp. Điều 1 bản Tuyên ngôn này khẳng định : “ Người ta sinh
ra và sống tự do và bình đẳng về các quyền …”. Đặc biệt, không dừng lại ở
những nguyên tắc, ý tưởng như Tuyên ngôn Độc lập 1776 của nước Mỹ,
Tuyên ngôn về nhân quyền và dân quyền 1789 đã xác định một loạt các
quyền cơ bản của con người như quyền tự do và bình đẳng, quyền sở hữu,
được bảo đảm an ninh và chống áp bức , quyền bình đẳgn trước pháp luật,
quyền không bị bắt giữ trái phép, quyền được coi là vô tội cho đến khi
bị tuyên bố phạm tội, quyền tự do tư tưởng, tự do tín ngưỡng, quyền tự
do ngôn luận, quyền tham gia ý kiến vào công việc nhà nước…, đồng thời
đề cập đến những biện pháp cụ thể nhằm bảo đảm thực hiện các quyền này .
Nhưng đáng chú ý hơn là, chỉ trong vòng 35 năm ( từ 1795 đến 1830), hơn
70 bản Hiến pháp mang dấu ấn của những luận điểm trong bản Tuyên ngôn
về nhân quyền và dân quyền 1789 đã được thông qua ở Châu Âu. Điều đó
chứng tỏ những tư tưởng về quyền con người đã thẩm thấu một cách nhanh
chóng và gây ra những biến động xã hội rất to lớn ở châu lục này. Nó
cũng chứng tỏ rằng, giai cấp tư sản đã nhận thấy, nắm lấy và tận dụng
triệt để quyền con người như là một phương tiện hữu hiệu trong cuộc đấu
tranh giành quyền lực với giai cấp phong kiến.
Tuy nhiên, quyền con người chỉ thực sự
nổi lên như một vấn đề ở tầm quốc tế từ những năm đầu của thế kỷ XIX,
cùng với cuộc đấu tranh nhằm xoá bỏ chế độ nô lệ và buôn bán nô lệ diễn
ra rất mạnh mẽ và liên tục tới tận cuối thế kỷ đó và phong trào đấu
tranh đòi cải thiện điều kiện sống cho người lao động và bảo vệ nạn nhân
trong các cuộc xung đột vũ trang thế thới. Vào năm 1864, Hội nghị ngoại
giao quốc tế đầu tiên họp ở Geneva (Thuỵ Sĩ) đã thông qua Công ước về
cải thiện điều kiện của người bị thương trong các cuộc chiến trên trên
bộ ( Công ước Geneva thứ I). Năm 1899, Hội nghị hoà bình quốc tế họp ở
La Hague (Hà Lan) đã thông qua Công ước về các luật lệ và tập quán trong
chiến tranh. Đây là những văn kiện đầu tiên của luật nhân đạo quốc tế-
ngành luạt mà tuy chỉ giới hạn trong việc bảo vệ những nạn nhân chiến
tranh trong hoàn cảnh xung đột vũ trang, nhưng chứa đựng những giá trị
và quy phạm có quan hệ chặt chẽ với luật quốc tế về quỳên con người ở
giao đoạn sau này.
Vào những năm đầu của thế kỷ XIX, cùng
với việc thành lập Hội quốc liên và Tổ chức Lao động quốc tế, quyền con
người càng trở thành một vấn đề có tầm quốc tế rộng lớn. Cả hai tổ chức
này đã nâng nhận thức và các hoạt động về quyền con người lên một mức độ
mới. Tổ chức Lao động quốc tế, trong Điều lệ của mình, đã khẳng định,
hoà bình trên thế giới chỉ có thể được thực hiện nếu được dựa trên cơ sở
bảo đảm công bằng xã hội cho tất cả mọi người. Trong Thoả ước của Hội
quốc liên, các nước thành viên tuyên bố chấp nhận nghĩa vụ bảo đảm, duy
trì sự công bằng và các điều kiện nhan đạo về lao động cho đàn ông, phụ
nữ và trẻ em cũng như bảo đảm sự đối xử xứng đáng với những người bản xứ
tại các thuộc địa của họ. Cũng trong thời kỳ này, một loạt văn kiện
khác của luật nhân đạo quốc tế đã được thuông qua trong hội nghị La
Hague, tại các Hội nghị của Hội Chữ Thập đỏ quốc tế (ICRC) và Hội Quốc
liên, bổ sung những bảo đảm rộng rãi hơn với các quyền con người trong
hoàn cảnh chiến tranh và xung đột vũ trang. Cũng trong thời kỳ này, cuộc
Cách mạng vô sản đầu tiên trên thế giới nổ ra ở nước Nga vào tháng 10
năm 1917, mở ra một chương mới trong lịch sử chính trị quốc tế, đồng
thời tạo ra những biến chuyển quan trọng trong tư tưởng và thực tiễn về
quyền con người. Cùng với sự phát triển mạnh mẽ của hệ thống các nước xã
hội chủ nghĩa trong những thập kỷ 1940 đến 1980 của thế kỷ trước, các
quyền kinh tế, xã hội, văn hoá được đề cao, và đặc biệt, các quyền độc
lập và tự quyết của các dân tộc được cổ vũ. Đây là những quyền con người
mà trước đó đã không hoặc rất ít được đề cập trên các diễn đàn quốc tế.
Sau chiến tranh thế giới thứ II, việc
Liên hợp quốc ra đời, thông qua Hiến chương (24/10/1945), Tuyên ngôn
toàn thế giới về quyền con người (10/12/1948) và hai công ước quốc tế về
các quyền dân sự, chính trị và kinh tế, xã hội, văn hoá (năm 1966) đã
chính thức khai sinh ra ngành luật quốc tế về quyền con người, đặt nền
móng cho việc tạo dựng một nền văn hoá quyền con người- nền văn hoá mới
và chung của mọi dân tộc- trên trái đất. Mặc dù ngay sau khi Liên Hợp
quốc được thành lập cho đến cuối thập kỷ 1970, cuộc Chiến tranh Lạnh
trên thế giới phần nào ảnh hưởng đến những nỗ lực quốc tế trên lĩnh vực
này, song cho đến ngày nay, một hệ thống hàng trăm văn kiện quốc tế về
quyền con người đã được thông qua , một cơ chế quốc tế về bảo vệ và thúc
đẩy quyền con người đã được hình thành, biến quyền con người thành một
trong các yếu tố chính trị chi phối các quan hệ quốc tế.
Hội nghị thế giới về quyền con người năm
1993 đánh dấu một bước ngoặt trong những nỗ lực thúc đẩy các quyền con
người trên thế giới sau những trì trệ ở thời kỳ “Chiến tranh Lạnh”. Hội
nghị đã khẳng định mối liên hệ không thể tách rời giữa dân chủ, phát
triển và quyền con người cũng như giữa các quyền con người về dân sự,
chính trị và kinh tế, xã hội, văn hoá. Hội nghị đã thiết lập “một khuôn
khổ mới cho việc đối thoại, hợp tác và phối hợp của cộng đồng quốc tế
trong lĩnh vực quyền con người” mà cho phép thúc đẩy một cách thực sự
hiệu quả các quyền con người ở tất cả các cấp độ địa phương, quốc gia,
khu vực và quốc tế. Tại hội nghị này, các đại biểu đã nhất trí thông qua
Tuyên bố Viên kèm theo Chương trình hành động chung về quyền con người
với các mục tiêu rất cụ thể, trong đó đưa ra những biện pháp mới mang
tính lịch sử để thúc đẩy và bảo vệ các quyền của phụ nữ, trẻ em, người
bản địa và để tăng cường năng lực của hệ thống Liên hợp quốc trong việc
giám sát sự tuân thủ các chuẩn mực quốc tế về quyền con người trên thế
giới…
Cùng với Hội nghị Viên, những phát triển
gần đây trên lĩnh vực quyền con người bao gồm việc thành lập các toà án
hình sự quốc tế lâm thời và thường trực để xét xử các tội ác chiến
tranh, tội ác chống nhân loại, tội diệt chủng và tội xâm lược và việc
thành lập Hội Đồng Liên Hợp quốc về quyền con người (năm 2006, thay thế
cho Uỷ ban của Liên hợp quốc về quyền con người trước đó) đã làm cho
cuộc đấu tranh vì quyền con người thực sự phát triển trên phạm vi toàn
cầu với một cơ sở pháp lý vững chắc, được mở rộng không ngừng cả về nội
dung và mức độ bảo đảm. Song song và làm nền tảng cho tiến trình phát
triển đó, dòng tư tưởng, lý thuyết về quyền con người cũng ngày càng
được củng cố và phát triển, đi sâu làm rõ những khía cạnh thực tiễn của
quyền con người, biến quyền con người trở thành một trong những khái
niệm được đề cập, chấp nhận và cổ vũ một cách rộng khắp, thường xuyên và
nồng nhiệt nhất trong đời sống hiện nay của nhân loại.
Dưới đây là một số sự kiện, văn kiện đánh dấu sự phát triển của tư tưởng về quyền con người của nhân loại từ trước tới nay.
Sự kiện, văn kiện theo dòng lịch sử
1789 TCN: Bộ luật Hammurabi
1200 TCN: Kinh Vệ đà
570 TCN: Luật của Cyrus Đại Đế
586-456 TCN: Kinh Phật
479-421 TCN: “ Luận ngữ” của Khổng tử
7-1 TCN: Kinh Thánh
610-612: Kinh Kôran
1215: Đại hiến chương Magna Carta( Anh)
1689: Luật về Quyền (Anh); “ Hai khảo luận về chính quyền “ của John Locke
1776: “ Tuyên ngôn độc lập” (Mỹ)
1789: “Tuyên ngôn quyền con người và quyền công dân” (Pháp)
Bộ luật về các quyền (10 tu chính án đầu tiên của Hiến pháp) (Mỹ)
Bộ luật về các quyền (10 tu chính án đầu tiên của Hiến pháp) (Mỹ)
1791: “Các quyền của con người” của Thomas Pain
1859: “Bàn về tự do” của John Stuart Mill
1863-1864: Uỷ ban Chữ thập đỏ quốc tế
được thành lập, Công ước Geneva lần thứ I được thông qua, mở đầu cho
ngành luật nhân đạo quốc tế
1917: Cách mạng tháng mười Nga
1919: Hội quốc liên và Tổ chức Lao động thế giới (ILO) được thành lập
1945: Liên hợp quốc ra đời, thông qua Hiến chương Liên Hợp quốc
1948: Tuyên ngôn toàn thế giới về quyền con người
1966: Công ước quốc tế về quyền chính trị, dân sự và Công ước về các quyền kinh tế, xã hội và văn hoá
1968: Hội nghị thế giới về quyền con người lần thứ nhất tại Tê hêran (Iran)
1993: Hội nghị thế giới về quyền con người lần thứ hai tại Viên( Áo), thông qua Tuyên bố Viên và Chương trình hành động
2002: Quy chế Rôma có hiệu lực, Toà án hình sự quốc tế (thường trực) được thành lập.
2006: Cải tổ bộ máy quyền con người của Liên hợp quốc, thay thế Uỷ ban quyền con người bằng Hội đồng quyền con người.
2. Các “thế hệ” quyền con người
Cũng liên quan đến lịch sử phát triển
của quyền con người, có thể chia các quyền thành ba “ thế hệ”
(generations of human rights). Người đưa ra ý tưởng này (vào năm 1977)
là một nhà luật học người Czech tên là Karel Vasak. Mặc dù lý luận của
Vasak bắt nguồn và phản ánh lịch sử phát triển của tư tưởng và pháp luật
về quyền con người ở Châu Âu, chúng vẫn có những ý nghĩa trong việc
nghiên cứu về lịch sử phát triển của quyền con người nói chung trên thế
giới.
Thế hệ thứ nhất: Các quyền dân sự, chính trị
Theo Vasak, thế hệ quyền con người thứ
nhất hướng vào hai vấn đề chính,đó là tự do và sự tham giao vào đời sống
chính trị của các cá nhân. Thế hệ này bao gồm các quyền và tự do các
nhân tiêu biểu như quyền sống, quyền tự do tư tưởng, tự do tôn giáo tín
ngưỡng, tự do biểu đạt, quyền được bầu cử, ứng cử, quyền được xét xử
công bằng. Các quyền này gắn liền với phạm trù tự do cá nhân- một phạm
trù mà ở góc độ nhất định, mang tính đối trọng với phạm trù quyền lực
của Nhà nước. Mục đích của thế hệ quyền này về cơ bản là để hạn chế,
ngăn chặn sự lạm quyền và sự tuỳ tiện xâm hại đến cuộc sống tự do của cá
nhân con người từ phía các quan chức và cơ quan nhà nước.
Xét trên các phương diện chính trị và
lịch sử, sự phát triển của thế hệ quyền con người thứ nhất gắn liền với
cuộc đấu tranh của giai cấp tư sản lật đổ chế độ phong kiến. Các quyền
thuộc thế hệ này về bản chất chính là những tư tưởng về các quyền tự
nhiên được hình thành và được cổ vũ trước và trong cá cuộc cách mạng tư
sản ở Châu Âu, sau đó được ghi nhận trong các văn bản pháp luật về quyền
công dân của các nhà tư sản. Cùng với hệ thống quyền con người nói
chung, các quyền dân sự chính trị được chính thức pháp điển hoá trong
luật quốc tế kể từ sau Chiến tranh thế giới lần thứ hai, đặc biệt với
việc Liên hợp quốc thông qua Tuyên ngôn toàn thế giới về quyền con người
và Công ước quốc tế về các quyền dân sự ,chính trị năm 1966.
Trong thời kỳ “Chiến tranh lạnh”, các
quyền dân sự, chính trị là trọng tâm trong cuộc vận động về quyền con
người của phe các nước tư bản chủ nghĩa. Điều này trước hết bắtn guồn từ
thực tế là trong xã hội tư sản một số quyền dân sự, chính trị, cụ thể
như quyền sở hữu tư nhân về tài sản, quyền tự do ngôn luận, báo chí, tự
do tín ngưỡng, tôn giáo…được coi là những giá trị nền tảng, bất khả xâm
phạm trong đời sống và nền văn hoá ở nhiều nước tư bản. Chính vì vậy,
cho đến ngày nay, các nước tư bản chủ nghĩa vẫn tiếp tục cổ vũ rất mạnh
mẽ cho việc pháp điển hóa và hiện thực hoá thế hệ quyền này trên thế
giới.
Thế hệ thứ hai: Các quyền kinh tế, xã hội, văn hoá
Thế hệ quyền con người thứ hai hướng vào
việc tạo lập các điều kiện và sự đối xử bình đẳng, công bằng cho mọi
công dân trong xã hội. Chúng được đề xướng và vận động mạnh mẽ từ cuối
thế kỷ XIX, và bắt đầu được quan tâm bởi một số chính phủ kể từ sau
Chiến tranh thế giới lần thứ nhất. Các quyền tiêu biểu thuộc về thế hệ
quyền này bao gồm: quyền có việc làm, quyền được bảo trợ xã hội, quyền
được chăm sóc y tế, quyền có nhà ở...
Động lực chính thúc đẩy sự hình thành
của thế hệ quyền con người thứ hai được cho là từ cuộc khủng hoảng của
xã hội tư bản vào cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX, dẫn tới tình cảnh khốn
khổ của giai cấp công nhân và các tầng lớp nhân dân lao động. Trong bối
cảnh đó, những người theo chủ nghĩa tự do mới đã đưa ra ý tưởng cải tổ
các xã hội tư sản nhằm giảm bớt những bất công xã hội và khoảng cách
giữa người giàu và người nghèo. Do tác động của cuộc đấu tranh này, một
số nhà nước tư sản đã ban hành những chính sách về phúc lợi xã hội để
cải thiện đời sống của người dân. Một ví dụ điển hình trong số đó là
chính sách xã hội của thủ tướng Đức Bismarck. Trên cơ sở Tuyên ngôn
Keider(1881), nước Đức dưới sự lãnh đạo của Bismarck đã thiết lập một hệ
thống bảo trợ xã hội thống nhất trên toàn quốc mà trọng tâm là bảo hiểm
xã hội. Từ năm 1919, Hiến pháp của nước này đã quy định quyền được bảo
hiểm xã hội trong các trường hợp già yếu, bệnh tật…
Có hai sự kiện tác động hết sức quan
trọng đến sự phát triển của thế hệ quyền con người thứ hai. Sự kiện thứ
nhất là sự ra đời của Nhà nước xã hội chủ nghĩa đầu tiên trên thế giới-
nước Nga Xô viết- vào năm 1917. Ngay từ Hiến pháp 1918, nước Nga Xô viết
đã khẳng định các quyền kinh tế, văn hoá, xã hội cơ bản của con người,
trong đó có quyền có việc làm, quyền học tập, quyền được chăm sóc y tế…
Các quyền kinh tế, xã hội, văn hoá này tiếp tục được khẳng định, mở rộng
và bổ sung, trở thành một nội dung chính trong các Hiến pháp năm 1924,
1936, 1977 của Liên Xô và cả trong hiến pháp của các nước XHCN sau này.
Sự kiện thứ hai là việc thành lập hai tổ chức liên chính phủ quốc tế lớn
là Hội Quốc Liên và Tổ chức Lao động quốc tế. Như đã nêu ở phần trên,
hai tổ chức này, đặc biệt là Tổ chức Lao Động quốc tế, đã góp phần quan
trọng trong việc thúc đẩy các quyền về lao động, việc làm của người lao
động.
Cùng với hệ thống quyền con người nói
chung, các quyền kinh tế, xã hội và văn hoá được chính thức pháp điển
hoá trong luật quốc tế kể từ sau Chiến tranh thế giới lần thứ hai, với
việc Liên hợp quốc thông qua Tuyên ngôn toàn thế giới về quyền con người
năm 1948 và đặc biệt là Công ước quốc tế về các quyền kinh tế, văn hoá,
xã hội năm 1966. Trong vấn đề này, sự đóng góp của hệ thống các nước
XHCN là hết sức to lớn. Chính do cuộc đấu tranh kiên quyết và kiên trì
của phe các nước XHCN mà đứng đầu là Liên Xô trên diễn đàn Liên hợp quốc
trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh đã buộc khối các nước tư bản chủ nghĩa
phải nhượng bộ, dẫn đến việc Đại hội đồng Liên hợp quốc thông qua cả hai
công ước về các quyền dân sự, chính trị và các quyền kinh tế, xã hội,
văn hoá cùng vào năm 1966 - mà hiện đóng vai trò là hai điều ước nền
tảng của luật quốc tế về quyền con người.
Thế hệ quyền con người thứ ba
Thế hệ này bao gồm các quyền tiêu biểu
như quyền tự quyết dân tộc (right to sell- determination); quyền phát
triển (right development); quyền với các nguồn tài nguyên thiên nhiên
(right to natural resources); quyền được sống trong hoà bình ( right to
peace); quyền được sống trong môi trường trong lành (right to a healthy
environment)…Danh mục các quyền thuộc thế hệ quyền này vẫn đang được bổ
sung, trong đó những quyền được đề cập gần đây bao gồm: quyền được thông
tin và các quyền về thông tin (right to communicate; communication
rights); quyền được hưởng thụ các giá trị văn hoá (right to
participation in cultural heritage)… Những văn kiện cơ bản phản ánh thế
hệ quyền này bao gồm: Tuyên ngôn về bảo đảm độc lập cho các quốc gia và
dân tộc thuộc địa, 1960; hai Công ước quốc tế về các quyền dân sự, chính
trị và về các quyền kinh tế, xã hội, văn hoá, 1966 (Điều 1); Tuyên bố
về quyền của các dân tộc được sống trong hoà bình, 1984; Tuyên bố về
quyền phát triển, 1986…
Xét về tính chất, thế hệ quyền con người
thứ bao là sự trung hoà nội dung của cả hai nhóm quyền dân sự, chính
trị và quyền kinh tế, xã hội, văn hoá, song đặt chúng trong những bối
cảnh mới và trong khuôn khổ các quyền của nhóm. Về tính pháp lý, ngoại
trừ một số quyền như quyền tự quyết dân tộc, hầu hết các quyền trong thế
hệ thứ ba chưa được pháp điển hoá bằng các điều ước quốc tế, mà mới chỉ
được đề cập trong các tuyên bố, tuyên ngôn (các văn kiện luật mềm (soft
law)- không có hiệu lực ràng buộc về pháp lý). Tính pháp lý và tính
hiện thực của hầu hết các quyền trong thế hệ này hiện vẫn đang là chủ đề
gây tranh cãi.
S.T


17:59
Hoàng Phong Nhã
Posted in:
0 nhận xét:
Đăng nhận xét