Thứ Sáu, 3 tháng 10, 2014
Fareed Zakaria – Nền dân chủ có thể hoạt động như thế nào ở Trung Đông (tiếp theo)
Hiếu Tân dịch
Lạc hậu, tham nhũng, yêu chuộng hòa bình.
Không
mấy ai nghĩ nó lại có thể trở nên thế này. Ai cập từ lâu đã được coi
như một xã hội tôn trọng quyền uy, có một nhà nước mạnh và một bộ máy
quan liêu có thể là hủ lậu và tham nhũng nhưng vẫn giữ được hòa bình. “Đây là một đất nước có kỷ lục nổi bật về ổn định chính trị”
Fouad Ajami viết trong một tiểu luận năm 1995, chỉ ra rằng trong hai
trăm năm qua, Ai cập chỉ được cai trị bởi hai chế độ, quân chủ thành lập
1805 và Phong trào các Sĩ quan Tự do, nắm chính quyền năm 1952, với
Gamal Abdel Nasser. (Để so sánh: Pháp đã trải qua một cuộc cách mạng,
hai đế chế, năm nền cộng hòa, và một nền độc tài nửa phát xít trong
khoảng thời gian gần đúng như thế) Trong trí tưởng tượng của nhiều
người, người Ai cập là giống người thụ động, ngoan ngoãn thần phục tôn
giáo và tôn ti trật tự. Nhưng vào cuối tháng Giêng, các đường phố Cairo
và Alexandria và các thành phố khác ngập đầy những người khác nhau:
những đám đông gồm những con người mãnh liệt, ý chí sắt thép từ mọi tầng
lớp xã hội và có cả một số phụ nữ, tất cả đều quyết tâm làm nên số phận
của họ và trở thành những người chủ vận mệnh của chính họ.
Điều
gì đã thay đổi? À, những người Ai cập chưa bao giờ dễ bảo như người ta
vẫn nghĩ về họ. Xã hội Ai cập đã sinh ra nhiều hoạt động chính trị, từ
Hồi giáo cực đoan đến marxist đến chủ nghĩa dân tộc A rập, đến chủ nghĩa
tự do. Nhưng ngay từ cuối những năm 1950, chế độ Ai cập đã đàn áp thẳng
tay xã hội dân sự của nó, cấm các chính đảng hoạt động, đóng cửa báo
chí, bỏ tù các nhà chính trị, làm hư hỏng các quan tòa và bịt miệng giới
trí thức. Trong ba thập kỷ qua, Ai cập đã trở thành nơi có rất ít sách
nghiêm túc được xuất bản, các trường đại học bị giám sát, các báo thận
trọng theo một đường lối nhu mì, và người ta chăm chú theo dõi những gì
họ đưa ra công luận. Trong 20 năm qua, cuộc chiến chống các nhóm khủng
bố Islamist - thường là những kẻ sát nhân thật sự man rợ - cho phép chế
độ Mubarak đè nén mạnh hơn đối với xã hội Ai cập dưới danh nghĩa an
ninh.
Cải cách và cách mạng
Ai
cập đã có một số thành công, và thật mỉa mai, một trong số đó đã giúp
khích lệ sự thay đổi. Trong thập kỷ qua, Ai cập đã cải cách nền kinh tế
của nó. Từ giữa những năm 1990 trở đi, Ai cập đã thấy rằng để được vay
từ Quỹ Tiền tệ Quốc tế và Ngân hàng Thế giới, nó phải dỡ bỏ những bộ
phận ít hiệu quả nhất của hệ thống kinh tế có hơi hướng xã hội chủ
nghĩa. Trong những năm gần đây, Mubarak - được con trai ông ta là Gamal,
một nhà ngân hàng được đào tạo ở Phương Tây, thuyết phục - đã chỉ định
một nhóm các nhà cải cách mạnh mẽ cho nội các của ông ta, họ bắt đầu một
cố gắng đầy tham vọng để tái cấu trúc nền kinh tế Ai cập, giảm thuế và
thuế quan, bỏ những quy chế và giảm bao cấp. Nước Ai cập đang thoi thóp
bắt đầu vùng dậy mạnh mẽ. Từ 2006 đến 2008, kinh tế tăng trưởng 7% một
năm và ngay cả năm ngoái, sau cuộc khủng hoảng kinh tế, tăng trưởng lên
tới gần 6%. Bị cách li lâu dài sau bức tường bảo hộ, với truyền thông
nằm trong kìm kẹp của chế độ, Ai cập cũng trở nên kết nối nhiều hơn với
thế giới thông qua các công nghệ truyền thông mới.
Tại
sao tiến bộ kinh tế lại thúc đẩy chống đối? Tăng trưởng khuấy động mọi
sự, làm rối loạn trật tự ổn định, tù đọng và tạo ra những bất công và
tình trạng không chắc chắn. Nó cũng tạo ra nhiều mong đợi và đòi hỏi
mới. Tunisia không tăng trưởng mạnh mẽ như Ai cập, nhưng ở đó cũng có
một trật tự cũ mục nát đã bị xé toang ra, và dẫn đến một tình trạng náo
động chứng tỏ có quá nhiều thứ chế độ cần phải xử lý. Alexis de
Tocqueville đã từng nhận xét rằng “Thời khắc nguy hiểm nhất cho một
chính phủ tồi tệ là khi nó bắt đầu tự cải cách nó.” Đó là một hiện tượng
mà các nhà khoa học chính trị đã đặt cho cái tên “một cuộc cách mạng
của những mong đợi đang tăng lên” các chế độ độc tài cảm thấy chúng rất
khỏ xử lý được những thay đổi, bởi vì cấu trúc quyền lực mà chúng đã
thiết lập không thể đáp ứng được những đòi hỏi mới và mãnh liệt từ nhân
dân của chúng. Ở Tunisia
đã là như vậy, ở Ai cập đã là như vậy. Sự thất nghiệp của tuổi trẻ và
giá cả thực phẩm tăng cao là những nguyên nhân trực tiếp, nhưng xu hướng
cơ bản là một khối quần chúng bất trị đang lớn lên, bị khuấy động bởi
những làn gió kinh tế mới mẻ, được liên hệ với một thế giới rộng lớn
hơn. (Lưu ý rằng những nước tù đọng hơn như Syria và Bắc Triều Tiên vẫn còn ổn định hơn.)
Mubarak
kết hợp những chuyển động tiến lên trong kinh tế với một loạt bước thụt
lùi tàn tệ về chính trị. Sau khi đã có những cuộc bầu cử quốc hội tương
đối cởi mở năm 2005, chế độ đã đi ngược dòng và gian lận trong các cuộc
bầu cử năm 2010, giảm số ghế đại biểu của Muslim Brotherhood
trong quốc hội từ 88 xuống zêrô. Ayman Nour, người tranh cử với Mubarak
trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2005, bị bắt vì những cáo buộc vu
khống, bị cầm tù, bị tra tấn và cuối cùng được thả năm 2009. Mubarak đã
nới ra đôi chút tự do ngôn luận và tự do hội họp trước và sau những cuộc
bầu cử năm 2005, sau đó lật ngược những gì mới hơi hé mở. Các quan tòa
và các luật sư đối lập với chế độ bị truy tố.
TIME, 03/02/2011
http://www.time.com/time/world/article/0,8599,2045888,00.html


10:23
Hoàng Phong Nhã
Posted in:
0 nhận xét:
Đăng nhận xét