Thứ Sáu, 3 tháng 10, 2014
Fareed Zakaria – Nền dân chủ có thể hoạt động như thế nào ở Trung Đông?
Hiếu Tân dịch
Khi
Frank Wisner, nhà ngoại giao Hoa Kỳ kỳ cựu và đặc phái viên của tổng
thống Obamar gặp Hosni Mubarak hôm thứ Ba, 1 tháng 2, quang cảnh này
chắc đã quen thuộc với cả hai người. Trong 30 năm vừa rồi, các nhà
ngoại giao Hoa Kỳ đã đi vào một trong những nơi giàu có nhất ở
Heliopolis, một vùng lân cận Cairo từ đó Mubarak thống trị Ai cập. Tổng
thống Ai Cập đã tiếp đãi người Mỹ nồng nhiệt, và hai bên bắt đầu bàn bạc
về những quan hệ Mỹ-Ai Cập và số phận của nền hòa bình Trung Đông. Rồi
sau đó người Mỹ có thể nhẹ nhàng nêu lên vấn đề cải cách chính trị. Tổng
thống sẽ nóng mặt lên và độp lại, “Nếu tôi làm như các ngài muốn, bọn
chính thống Islamist sẽ cướp chính quyền.” Cuộc đàm đạo sẽ quay trở về
những khúc quanh mới nhất trong quá trình hòa bình.
Hoàn
toàn có khả năng một phiên bản của cuộc trao đổi này đã diễn ra hôm thứ
ba vừa qua. Mubarak chắc đã cảnh cáo Wisner rằng không có ông ta, Ai
cập sẽ làm mồi cho chủ nghĩa cực đoan của tổ chức Huynh đệ Hồi giáo
(Muslim Brotherhood), một phong trào chính trị Islamist Ai Cập. Ông ta
đã thường xuyên nhắc nhở các vị khách của công trình toi tiền của Mỹ ở
Iran năm 1979, khi nó hủy bỏ viện trợ cho một đồng minh trung thành,
Shah, để rồi thấy chế độ ấy bị thay thế bới một chế độ chính trị thần
quyền chống Mỹ tệ hại. Nhưng lần này, nhà ngoại giao đã có lời đáp khác
đối với những lý lẽ của Tổng thống Ai Cập. Đó là thời gian cho sự chuyển
đổi đã bắt đầu.
Và
đó là thông điệp mà Obama chuyển tới Mubarak khi hai bên nói chuyện qua
điện thoại ngày 1 tháng 2. “Đó là một cuộc chuyện trò gay gắt,” một
quan chức chính quyền (Mỹ) nói. Đội cận vệ kỳ cựu của Bộ an ninh quốc
gia tụ tập xung quanh máy nói trong Văn phòng Bầu dục để nghe cuộc nói
chuyện. Mubarak làm rõ cuộc nổi dậy đã gây khó khăn cho riêng cá nhân
ông ta như thế nào. Obama ép nhà lãnh đạo Ai Cập phải kiềm chế không
được có bất cứ đối phó bạo lực nào với hàng trăm nghìn người trên các
đường phố. Nhưng một ngày sau đó những đường phố này - vốn vẫn yên
tĩnh một cách lạ thường kể từ khi các cuộc biểu tình bắt đầu - chuyển
sang bao lực. Ở Cairo,
những người ủng hộ Mubarak - trong số đó có những người ngồi trên lưng
ngựa xông vào đám đông và bắt đầu đánh đập những người biểu tình.
Đó
là một điều nhắc nhở rằng tiến trình chính xác mà cách mạng Ai cập sẽ
đi theo trong những ngày những tuần sắp đến không thể nào biết được. Sự
đụng độ giữa các nhóm ủng hộ và
chống đối chính phủ đánh dấu một giai đoạn mới trong cuộc xung đột này.
Chế độ này có nhiều người sống nhờ sự bảo trợ của nó, và họ có thể
chiến đấu để giữ gìn chính quyền của họ. Nhưng phái đối lập hiện giờ đầy
nghị lực và có quyền hành động. Và thế giới - và Hoa Kỳ - đã đặt
Mubarak vào tầm chú ý.
Cho dù điều gì xảy ra trong mấy ngày tới, thì câu chuyện trung
tâm của cách mạng A Rập cũng sẽ không thay đổi. Các nhà sử học sẽ ghi
chú rằng ngày 25 tháng Giêng đánh dấu bắt đầu của sự kết thúc 30 năm cầm
quyền của Mubarak. Và bây giờ chúng ta sẽ thử nghiệm lý thuyết mà các
chính khách và các học giả đã tranh cãi từ lâu. Một nước Ai Cập dân chủ
hơn có thể trở thành một nhà nước Islamic cực đoan không? Một nền dân
chủ có thể hoạt động trong thế giới A Rập hay không?
(còn tiếp)
Nguồn: TIME, 03/02/2011
Đã đăng trên Văn Chương Việt


10:22
Hoàng Phong Nhã
Posted in:
0 nhận xét:
Đăng nhận xét