Thứ Sáu, 3 tháng 10, 2014
'Đừng ăn cái bánh do may mắn mang lại'
Tất cả các bạn đã được cho cái
bánh thừa. Tất cả các bạn sẽ còn gặp nhiều cái bánh thừa nữa.... Nhưng
bạn sẽ hạnh phúc hơn, và thế giới sẽ tốt đẹp hơn, nếu ít nhất bạn làm ra
vẻ là bạn không xứng đáng.
Bài diễn văn nhân lễ tốt nghiệp của
sinh viên Đại học Princeton tháng 6/2012, của cây bút Michael Lewis.
Xin giới thiệu với bạn đọc để cùng chia sẻ, suy ngẫm về quan niệm giáo
dục và các thang giá trị của tuổi trẻ nước Mỹ.
Ngày 3 Tháng Sáu, 2012
Xin cảm ơn. Cảm ơn hiệu trưởng Tilghman.
Cảm ơn các thành viên hội đồng tín nhiệm và các thân hữu của trường.
Cảm ơn các phụ huynh khóa 2012.
Trên hết, xin cảm ơn các bạn sinh viên Princeton khóa 2012. Xin các bạn tự thưởng cho mình một tràng pháo tay.
Cú hích đầu tiên...
Ba mươi năm trước tôi ngồi chỗ các bạn
ngồi. Tôi chắc hẳn đã nghe một người già hơn kể chuyện đời mình. Nhưng
tôi chẳng nhớ từ nào cả. Tôi cũng chẳng nhớ ai đã nói. Cái mà tôi nhớ,
một cách sống động nhất, là việc tôi tốt nghiệp.
Tôi đã được dạy là tôi phải cảm thấy
hứng thú, có phần cảm giác nhẹ nhõm, và có thể là toàn thể các bạn cũng
được dạy như thế. Tôi chẳng cảm thấy gì trong số đó. ...Tôi đã đến và
hiến cho nơi đây bốn năm đẹp nhất cuộc đời và đây là cách mà nơi đây nói
lời cảm ơn với tôi. Bằng cách... đá tôi ra.
Lúc đó tôi chỉ chắc có mỗi một việc: Tôi
chẳng thể có giá trị gì cho thế giới bên ngoài hết. Điều trước tiên cần
nói, tôi học lịch sử mỹ thuật. Ngay cả thời đó thì theo học ngành này
đã được coi là điên.
Tôi gần như chắc chắn là được chuẩn bị
ít hơn cho thị trường so với hầu hết các bạn. Thế mà thế nào tôi lại trở
nên giàu có và nổi tiếng. Thật ra, chỉ gần như là thế. Tôi sẽ giải
thích ngắn gọn cho các bạn, điều đó đã xảy ra như thế nào.
Tôi muốn các bạn nhận ra con đường sự
nghiệp có thể lắt léo đến mức nào, trước khi các bạn rời khỏi ghế nhà
trường và đi trên con đường này.
Tôi tốt nghiệp từ Princeton mà chưa bao
giờ xuất bản được bất cứ một con chữ nào, bất cứ ở đâu. Tôi không viết
cho Prince**, hay cho bất cứ đơn vị nào.
Nhưng ở Princeton, học lịch sử mỹ thuật,
tôi cảm nhận được cú hích đầu tiên từ niềm đam mê văn học của mình.
Giáo sư hướng dẫn của tôi là một người rất có tài năng, ông là một nhà
khảo cổ học, tên là William Childs.
Đề tài khoá luận tốt nghiệp của tôi là
đề xuất một lời giải cho việc tại sao nhà điêu khắc người Ý Donatello sử
dụng nền điêu khắc Hy Lạp và Roman- hoàn toàn không liên quan đến ý
tưởng chính, nhưng tôi luôn muốn nói cho mọi người biết.
Không ai rõ là GS Childs nghĩ gì, nhưng
ông đã làm tôi hứng thú với đề tài này. Hơn cả hứng thú, tôi bị ám ảnh.
Khi tôi nộp bài thì tôi rõ điều tôi muốn làm cả đời tôi: Viết khóa luận
tốt nghiệp. Hoặc, nói cách khác: Viết sách.
Rồi tôi bảo vệ đề tài tốt nghiệp. Tôi
lắng nghe và chờ GS Childs lên tiếng rằng khóa luận của tôi hay đến mức
nào. Ông chẳng nói gì. Và thế là sau 45 phút tôi mới hỏi, "GS nghĩ gì về
bài viết của em?"
"Như thế này" ông nói. "Đừng bao giờ cố lập nghiệp bằng nghề viết."
Và tôi không cố thử, không thật sự như
vậy. Tôi đã chọn việc mà tất cả mọi người không biết phải làm gì sau khi
ra trường chọn làm: Học tiếp trường cao học.
Tôi viết sách ban đêm, mà không có hiệu
quả lắm, lý do chính vì tôi không biết tôi cần phải viết về cái gì. Một
hôm tôi được mời đến dự một bữa tối, tôi ngồi ngay cạnh bà vợ của một
ông lớn ở một ngân hàng đầu tư ở Wall Street, gọi là Salomon Brothers.
Bà ta nói với chồng mình cho tôi một chân làm việc.
Tôi chẳng biết tí gì về Salomon
Brothers. Nhưng Salomon Brothers may mắn là nơi Wall Street được cải tổ
-- thành nơi chúng ta đều biết đến và yêu mến.
Khi
tôi đến đó, tôi được bổ nhiệm, gần như là ngẫu nhiên, vào một vị trí có
thể quan sát được sự phát triển kinh hoàng: Họ biến tôi thành chuyên
gia tại chỗ về chứng khoán phái sinh. Một năm rưỡi sau Salomon Brothers
gửi cho tôi tấm séc trị giá một trăm ngàn đô la để tôi tham vấn về chứng
khoán phái sinh cho những nhà đầu tư chuyên nghiệp.
Bây giờ thì tôi có cái để mà viết rồi:
Salomon Brothers. Wall Street đã đảo điên đến mức nó trả một khoản tài
sản nho nhỏ cho các sinh viên Princeton mới ra trường không biết tí tẹo
nào về tài chính để làm ra vẻ là chuyên gia về tiền bạc. Tôi nhảy tiếp
tới đề tài tốt nghiệp tiếp theo của mình.
Tôi gọi điện cho cha tôi. Tôi nói tôi sẽ
bỏ việc mà lúc đó người ta hứa trả tôi hàng triệu đô la để viết một
cuốn sách với số tiền ứng trước 40 ngàn đô. Đầu dây bên kia ngừng lại
không nói gì một thời gian khá lâu. "Con nghĩ lại cho kỹ về việc đó
nhé," cha tôi nói.
"Tại sao?"
"Ở lại Salomon Brothers 10 năm, dành dụm tiền nong, sau đó thì hẵng viết sách," ông nói.
Tôi không cần nghĩ lại nữa. Tôi biết
niềm đam mê từ trí tuệ cảm giác như thế nào- vì tôi đã biết nó như thế
nào ở đây, tại Princeton- và tôi muốn tìm lại cảm giác đó. Lúc đó tôi 26
tuổi. Nếu tôi mà đợi đến năm 36, tôi sẽ không bao giờ muốn làm việc
này. Tôi hẳn sẽ quên cảm giác đó.
Cuốn sách tôi viết mang tên "Liar's
Poker" ("Poker của kẻ nói láo"). Cuốn sách bán ra được một triệu bản.
Tôi lúc đó 28 tuổi. Tôi có sự nghiệp, chút danh vọng, một khoản tài sản
nho nhỏ và một câu chuyện về cuộc sống mới.
Tự dưng mọi người nói với tôi rằng tôi
sinh ra là để viết sách. Việc này thật vô cùng đột ngột. Ngay cả khi tôi
có thể thấy một câu chuyện khác, chân thực hơn, mà may mắn là phông nền
chủ đạo.
Cơ hội để được ngồi cạnh phu nhân
Salomon Brothers đó là bao nhiêu? Cơ hội để có việc làm ở một công ty
Wall Street số một để viết truyện ở tuổi đó là bao nhiêu? Cơ hội để có
được vị trí với tầm nhìn tốt nhất với ngành tài chính như thế là bao
nhiêu?
Cơ hội để có được cha mẹ, người không từ
bỏ con mà chỉ thở dài nói "nếu phải làm thì làm đi" là bao nhiêu? Cơ
hội có được cái cảm giác thôi thúc đã nhen nhóm trong tôi từ một GS lịch
sử mỹ thuật ở Princeton là bao nhiêu? Và trước tiên, cơ hội được nhận
vào Princeton học là bao nhiêu?
"Bóng tiền" và sự định thang giá trị
Trường hợp của tôi minh họa cho việc làm
sao người ta luôn lý giải thành công. Mọi người- đặc biệt là những
người thành công- không muốn nghe sự thành công được giải thích bằng sự
may mắn.
Khi họ già, họ thành công, người ta cảm
thấy thành công là lẽ tất nhiên. Họ không muốn thừa nhận vai trò của
những biến cố bất ngờ trong đời. Có một lý do cho việc này: Thế giới
cũng không muốn thừa nhận sự may mắn.
Tôi viết một cuốn sách về vấn đề này,
tựa đề là "Moneyball" ("Bóng tiền"). Nội dung cuốn sách có vẻ như nói về
bóng chày nhưng thực chất không phải. Trong thế giới bóng chày chuyên
nghiệp, có các câu lạc bộ giàu và các câu lạc bộ nghèo, và họ chi những
khoản tiền rất khác nhau cho các cầu thủ của mình.
Khi tôi viết cuốn sách này, đội bóng
chày chuyên nghiệp giàu nhất, New York Yankees, chi khoảng 120 triệu đô
la cho 25 cầu thủ của mình. Đội nghèo nhất, Oakland A, chi 30 triệu.
Nhưng kỳ lạ thay đội Oakland cũng có số trận thắng bằng đội Yankees- và
hơn tất cả những đội giàu hơn còn lại.
Việc này đáng ra là không thể. Trên lý
thuyết, các đội giàu đã mua các cầu thủ tốt nhất và thắng ở tất cả các
trận. Nhưng đội Oakland đã phát hiện ra một điều: Các câu lạc bộ giàu có
không thật sự hiểu những cầu thủ tốt nhất là ai. Các cầu thủ bị định
giá sai.
Và lý do lớn duy nhất mà họ bị định giá
sai là những nhà chuyên môn không chú ý đúng mức tới vai trò của sự may
mắn tới sự thành công trong môn bóng chày.
Các cầu thủ được tính công trạng cho
những việc họ làm mà phụ thuộc vào phong độ của những người khác: Những
cầu thủ giao bóng được thưởng vì thắng trận, các cầu thủ đập bóng được
thưởng vì chạy tới căn cứ trước các cầu thủ chạy...
Gác chuyện bóng chày, chuyện thể thao
lại. Ở đây bạn có các nhân viên công sở, trả hàng trăm triệu đô la một
năm. Họ làm đúng cái việc mà những người cùng nghề với họ đã làm hàng
đời.
Trước hàng triệu người, những người đánh
giá từng cử động của họ. Họ có thống kê với từng việc họ làm. Vậy mà họ
vẫn bị định giá sai- vì thế giới bên ngoài không nhìn thấy sự may mắn
của họ.
Điều này đã xảy ra hàng thế kỷ. Ngay
trước mắt chúng ta. Và không ai để ý - cho đến khi nó giúp một câu lạc
bộ nghèo nàn nhiều đến mức mà mọi người không thể không để ý. Và anh
phải hỏi: nếu một cầu thủ chuyên nghiệp được trả hàng triệu đô la mà còn
có thể bị định giá sai, thì ai tránh được việc này?
Nếu sự danh giá một cách tuyệt đối của
thể thao chúng ta vẫn tin mà còn không thể giúp ta phân biệt được giữa
vận may và tài năng, thì còn cái gì có thể làm được việc này?
Câu chuyện "Moneyball" mang các ứng dụng
thực tế. Nếu bạn sử dụng số liệu tốt hơn, bạn có thể tìm được những giá
trị tốt hơn; luôn tồn tại điểm yếu của thị trường có thể khai thác, vân
vân.
Nhưng nó mang một thông điệp rộng hơn và
ít thực tiễn hơn: Đừng có bị đánh lừa bởi thành quả của cuộc sống.
Thành quả của cuộc sống, tuy là không hoàn toàn ngẫu nhiên, một phần
quyết định lớn là do may mắn.
Trên hết, nhận ra là nếu bạn có thành
công, thì bạn có cả may mắn nữa- và với may mắn bạn có trách nhiệm. Bạn
nợ một khoản, và khoản nợ đó không chỉ của những đấng thần linh mà bạn
thời phụng. Bạn nợ sự đen đủi.
Bây giờ tôi sống ở Berkeley, California.
Vài năm trước, chỉ cách nhà tôi vài bước, hai nhà nghiên cứu ở phân
viện nghiên cứu Tâm lý Cal (California) đã dàn dựng một thí nghiệm. Họ
bắt đầu bằng cách tập hợp các sinh viên, làm chuột bạch.
Khi họ già, họ thành công, người ta cảm
thấy thành công là lẽ tất nhiên. Họ không muốn thừa nhận vai trò của
những biến cố bất ngờ trong đời. Có một lý do cho việc này: Thế giới
cũng không muốn thừa nhận sự may mắn.
Sau đó họ chia sinh viên ra làm các
nhóm, phân loại theo giới tính. Ba nam, hoặc ba nữ, mỗi nhóm. Sau đó họ
cho các nhóm này vào trong một căn phòng, và ngẫu nhiên chọn một trong
ba người làm nhóm trưởng.
Sau đó họ giao cho các nhóm này một số
vấn đề về đạo đức nan giải: Ví dụ như phải làm gì với gian lận trong học
đường, hoặc làm sao chỉnh đốn việc uống rượu trong ký túc xá.
Sau đúng 30 phút họp nhóm các nhà nghiên
cứu dừng các nhóm lại. Các nhóm sinh viên được cho vào một phòng có một
cái đĩa bánh. Bốn cái bánh. Các nhóm có ba người, nhưng có bốn cái
bánh. Mỗi người trong nhóm dĩ nhiên là có một cái bánh, nhưng còn thừa
một cái bánh thứ tư ở trên đĩa.
Như thế thì thật là nan giải. Nhưng thực
tế là không. Với một sự kiên định hiếm có, người được chọn ngẫu nhiên
làm trưởng nhóm sẽ lấy cái bánh thứ tư lên và ăn. Không chỉ ăn, mà thậm
chí còn ăn một cách khoái trá: Miệng nhai, mồm há, nước miếng ở hai bên
mép. Tàn cuộc, cái còn lại là... vụn bánh ở trên áo của người trưởng
nhóm.
Người trưởng nhóm chẳng làm điều gì khác
người cả. Họ chẳng có cái khả năng đặc biệt gì. Họ được chọn ngẫu
nhiên, 30 phút trước. Cái danh của họ chẳng gì ngoài sự may mắn. Dù thế
những người đó vẫn có cảm giác cái bánh phải là phần của họ.
Nghiên cứu này giúp giải thích những
khoản hoa hồng và khoản tiền trả cho CEO ở Wall Street, và tôi chắc rằng
còn giả thích được cho nhiều hành vi khác của con người. Nhưng nó cũng
có liên quan tới những bạn mới tốt nghiệp Đại học Princeton.
Nói chung các bạn đã được bố trí làm
người dẫn đầu. Vị trí của các bạn có thể không hoàn toàn ngẫu nhiên.
Nhưng các bạn phải cảm nhận được phần ngẫu nhiên trong đó: Các bạn là
một số nhỏ may mắn.
May mắn ở gia đình có điều kiện, may mắn
ở đất nước có điều kiện, may mắn là một nơi như Princeton tồn tại để
nhận những người may mắn, được giới thiệu với những người may mắn khác,
và tăng thêm khả năng càng trở nên may mắn.
May mắn các bạn sống ở một xã hội thịnh
vượng nhất thế giới, ở một thời điểm mà không ai trông đợi các bạn phải
hy sinh điều các bạn thích làm để làm bất cứ việc gì khác.
Tất cả các bạn đã được cho cái bánh
thừa. Tất cả các bạn sẽ còn gặp nhiều cái bánh thừa nữa. Trong lúc các
bạn sẽ dễ dàng cho rằng mình xứng đáng được hưởng cái bánh đó. Với tất
cả những gì tôi biết, bạn có quyền đó.
Nhưng bạn sẽ hạnh phúc hơn, và thế giới sẽ tốt đẹp hơn, nếu ít nhất bạn làm ra vẻ là bạn không xứng đáng.
Đừng quên: Phục vụ tổ quốc. Phục vụ quốc tế.***
Cảm ơn các bạn. Và chúc may mắn.
----------------
Lưu ý:
* Ở Hoa Kỳ, người ta gọi khóa học theo năm tốt nghiệp chứ không gọi theo năm vào học.
** Prince là tên ngắn gọn của The Princetonian, nội san trường Princeton.
** "In the nation's service. In the service of all nations." Đây là khẩu hiệu chính thức của Đại học Princeton.
Nguồn: http://www.princeton.edu/main/news/archive/S33/87/54K53/index.xml
Truman State University, Missouri, Hoa Kỳ
TRƯƠNG HUÂN (TUẦN VIỆT NAM)


10:20
Hoàng Phong Nhã
Posted in:
0 nhận xét:
Đăng nhận xét