Thứ Sáu, 3 tháng 10, 2014
Joel Kotkin & Shashi Parulekar (Newsweek, 25/7/2011) - Ấn Độ chinh phục Thế giới
Hiếu Tân dịch
Từ
phòng dành riêng của Câu lạc bộ trên tầng 19 khách sạn Mandarin
Oriental của Singapore, Anish Lalvani đăm đăm nhìn về phía chân trời của
thành phố, bố cục nguy nga của thủy tinh và thép với tham vọng vươn
thẳng đứng. Gia đình Lalvani đã đi một chặng đường dài từ những ngày mà
ông nội của Anish, Tirah Singh Lalvani, khởi nghiệp kinh doanh bằng bán
lẻ thuốc cho binh sĩ của Vua George VI ở Karachi. Thời đó thành phố này
còn là một bộ phận của Ấn Độ thuộc Anh – cho đến khi độc lập năm 1947,
và cư dân của nó bỗng nhiên thấy mình ở giữa cuộc lộn xộn của Pakistan
mới ra đời. Gia đình Lalvani, cũng như hàng triệu người khác ở cả hai
bên biên giới, phải bươn chải kiếm sống. Nhưng đáng lẽ xây tổ ấm ở nơi
nay là Ấn Độ, thì gia đình Lalvani đi tìm cơ may ở nước ngoài. Ngày nay
tập đoàn Binatone của gia đình có cơ sở ở Hong Kong thuê khoảng 400 nhân
viên ở bốn lục địa. "Chúng tôi không thể phá vỡ mạng lưới của lớp người
già, nhưng ở hải ngoại chúng tôi tạo ra mạng lưới của chúng tôi," Anish
nói.
Hành
trình của gia đình Lalvani từ những người tị nạn thành những người có
vai vế tiêu biểu cho một hiện tượng toàn thế giới: sự lớn lên về kích cỡ
và tầm ảnh hưởng của cộng đồng người Ấn lưu vong. Dân số lưu vong nay
lên đến khoảng 40 triệu, trải rộng từ Tây Phi, Bắc và Nam Mỹ, và Đông Á.
Và tại nhiều nước trong số này – kể cả Hoa Kỳ, Anh, Canada, Singapore,
và Úc – những người Ấn nhập cư và hậu duệ của họ cao hơn cộng đồng dân
cư nói chung cả về thu nhập và học vấn.
Tầm
quan trọng quốc tế của bản thân Ấn Độ lớn lên đến một mức không ai sánh
nổi từ khi nền kinh tế thế giới do châu Âu chiếm ưu thế nổi lên ở thế
kỷ 17. Và với đà tăng trưởng kinh tế khoảng 8 phần trăm một năm trong
suốt thập kỷ qua – hơn hai lần mức tăng của Mỹ - ảnh hưởng của Ấn Độ
ngày càng được củng cố. Các nhà kinh tế tiên đoán rằng đến năm 2025 nước
này sẽ vượt Nhật Bản để trở thành nền kinh tế lớn thứ ba thế giới.
Ấn
Độ còn là một nước năng động hơn bất kỳ một nước lớn nào khác cả về mặt
dân số nữa. Dân số của nó hiện nay là 1,21 tỉ, đứng thứ hai chỉ sau
Trung Hoa 1,3 tỉ. và nhờ có chính sách một-con của Trung Hoa, dân số Ấn
Độ có khả năng vượt qua Trung Hoa vào cuối thập kỷ 20, khi đó Ấn Độ sẽ
có 1,4 tỉ so với 1,39 tỉ của Trung Hoa. Hiện giờ là đất nước của một
cộng đồng nói tiếng Anh lớn thứ hai trên thế giới, Ấn Độ dường như sẵn
sàng bước lên vị trí thứ nhất, vượt trước Hoa Kỳ vào năm 2020.
Nhưng
sự lớn mạnh của tổ quốc cũng chưa sánh kịp sự lớn mạnh của cộng đồng Ấn
Độ di cư. Trong thực tế, cộng đồng lưu vong vẫn còn là một trong những
nguồn cung cấp vốn nước ngoài quan trọng nhất cho Ấn Độ. Theo những con
số thống kê gần đây nhất, công nhân từ Ấn Độ năm 2009 đã gửi 49 tỉ$ về
cho người thân ở nhà, vượt Trung Hoa 2 tỉ $ và Mexico 4 tỉ $. Bốn phần
trăm GDP của Ấn Độ là nhờ kiều hối chỉ riêng từ Bắc Mỹ.
Trong
thực tế, cộng đồng doanh thương Ấn Độ, cả trong nước lẫn ngoài nước, có
xu hướng lấy gia đình làm trung tâm. Các doanh nghiệp Trung Hoa được
cung cấp tài chính thông qua các ngân hàng, phần lớn là sở hữu nhà nước.
Ngược lại các công ty và mạng lưới doanh nghiệp Ấn Độ về cơ bản là công
ty gia đình và bộ lạc, vươn ra thành những mạng lưới trên khắp thế
giới. "Phần lớn giai cấp trung lưu Ấn Độ có những mối quan hệ bên ngoài
Ấn Độ," nhà nghiên cứu Vastala Pant, trước đây làm việc cho văn phòng
Nielson ở Mumbai nhận xét. "Các mối quan hệ của chúng tôi trên khắp thế
giới cũng là những mối quan hệ gia đình."
Tầm
quan trọng của những mối liên hệ gia đình như thế có thể thấy trong mối
quan hệ chặt chẽ giữa định cư và thương mại của cộng đồng lưu vong. Năm
khu vực hàng đầu về đầu tư của người Ấn Độ - Mauritius, Hoa Kỳ,
Singapore, các Tiểu vương quốc A Rập Thống nhất, và Anh - có các cộng
đồng người Ấn lớn và ổn định, và các công ty do người Ấn điều hành đặc
biệt năng động trong công nghệ điện tử và phần mềm.
Ngày
nay, ngay cả những hãng Ấn Độ lớn nhất như Tata và Tập đoàn Relian đều
được kiểm soát bởi các nhóm bà con họ hàng mà quyền lực của họ được củng
cố bởi tầm vươn xa rộng về mặt địa lý. "Chúng tôi rất linh hoạt trong
việc kinh doanh" Lalvani nhận xét, anh lớn lên ở Anh, là một cư dân
thường trú ỏ Hong Kong, và lấy một người Mỹ gốc Ấn. "Chúng tôi là những
người Ấn về mặt dân tộc theo chủ nghĩa toàn cầu, nhưng cũng quan hệ với
Mỹ, Anh và Hong Kong. Đó là tất cả những gì đã làm nên tôi như ngày nay,
và làm cho công việc kinh doanh của chúng tôi chạy."
Công
việc kinh doanh ấy đã minh họa tầm vóc thế giới của doanh nghiệp Ấn Độ.
Năm 1958, cha của Anish là Partap Lalvani và chú của anh là Gulu hợp
sức với nhau ở London để khởi động Binatone như một nhà cung cấp các mặt
hàng điện và điện tử do châu Á sản xuất. Diện mặt hàng của nó mở rộng
ra đến bao gồm cả những dụng cụ dùng trong nhà như ấm đun nước, lò
nướng, bàn là, và ngày nay nhân viên của nó rất năng động cả trong các
thị trường thường bị bỏ quên như các nước cộng hòa thuộc Liên Xô cũ và
các vùng xa xôi của châu Phi.
Người
Ấn Độ bắt đầu đi lưu vong từ khi các công nhân Ấn Độ tản ra trong khắp
Đế quốc Anh vào cuối thế kỷ 18. Cuộc di cư trở nên mãnh liệt sau khi Anh
xóa bỏ chế độ nô lệ vào năm 1834, mở ra một nhu cầu lớn về lao động
trên khắp thế giới. Người lao động Ấn Độ được gửi đi làm công nhân hợp
đồng trong những đồn điền cao su ở Malaysia hay làm gia nhân, đầy tớ
theo giao kèo ở Tây Ấn. Mặc dầu nhiều người cuối cùng đã trở về quê
hương, có nhiều người đã ở lại đất nước mới, và trong nhiều trường hợp
trở thành một bộ phận không tách rời của nền kinh tế quốc dân. Một số
vươn lên thành những người thiện nghệ trong hàng ngũ công chức thuộc địa
và quân đội, trong khi những người khác trở thành doanh nhân, thầy
giáo, thầy thuốc, và cho vay lãi.
Thậm
chí sau khi hết thời đế quốc, những người di cư vẫn tiếp tục rời khỏi
Ấn Độ để đi tìm một cuộc sống tốt hơn ở nước ngoài, và họ mang theo khối
óc và lòng nhiệt thành để làm việc hết mình. Ở Hoa Kỳ, nơi cộng đồng Ấn
Độ di cư ít hơn một phần trăm dân số, các thành viên của cộng đồng này
chiếm tới 13 phần trăm số sinh viên tốt nghiệp tại những trường đại học
hàng đầu của nước này. Nói chung, 67 phần trăm những người hậu duệ Ấn Độ
có bằng tú tài, so với 28 phần trăm của tổng số dân cư. Và những con số
thống kê này có tương ứng ở nhiều nơi khác trên thế giới. Ở Canada,
những người Ấn Độ thế hệ sau có bằng đại học hoặc bằng cấp chuyên nghiệp
dường như cao gấp đôi. Ở Anh, khoảng 40 phần trăm sinh viên y khoa và
bác sĩ trong Bộ Y tế là người gốc Ấn Độ, Pakistan hoặc Bangladesh.
Sự
hiện diện của người Ấn trong địa hạt kinh doanh cũng không kém nổi bật
trong giới có học vấn cao. Theo kết quả điều tra gần đây nhất của đại
học Essex, thu nhập tính theo đầu người của sắc dân Ấn Độ ở Anh vào
khoảng 15.860 bảng Anh (khoảng 26 ngàn đô la), cao hơn tất cả các sắc
dân khác trong nước này, và gần 10 phần trăm có thu nhập trên mức trung
bình của thu nhập quốc dân. Nghiên cứu này cho thấy tỉ lệ thất nghiệp
trong sắc dân Ấn Độ gần bằng nửa tỉ lệ trong toàn quốc. Ở Hoa Kỳ, các
con số được công bố gần đây ước tinh thu nhập trung bình của mỗi hộ gia
đình là 50.000$, nhưng đối với sắc dân Ấn Độ là 90.000$ - và cuộc điều
tra năm 2007 cho thấy trong khoảng từ 1995 đến 2005, số công ty được
khai trương bởi sắc dân Ấn Độ nhiều hơn bởi những người di cư từ Anh,
Trung Hoa, Nhật Bản và Đài Loan gộp chung lại.
Những
người di cư đã mang theo văn hóa của họ – và cả điều đó nữa cũng đang
lan rộng ra dân cư nói chung ở bất cứ nơi nào họ đến. Hai triệu dân Anh
mỗi tuần thưởng thức ít nhất một bữa ăn Ấn Độ, và giải-trí-trên-màn-hình
từ Ấn Độ đã tràn ngập thị trường toàn cầu. Các đây chưa lâu lắm, những
bộ phim Bolywood chủ yếu tiêu thụ trong nước, nhưng trong những năm gần
đây lượng phim bán ra nước ngoài đã trở nên có ý nghĩa, với thị trường
rộng lớn trong các nước có cộng đồng người Ấn chiếm ưu thế. Ngày nay
phim ảnh Bollywood và các chương trình tivi chiếm từ 3 tỉ $ đến 4 tỉ $
doanh thu từ nước ngoài, đưa công nghiệp điện ảnh Ấn Độ lên hàng thứ hai
chỉ sau Hollywood. Thật ra Ấn Độ đã đánh bạt phần còn lại của thế giới
về số lượng phim được sản xuất và số vé bán được, và các nguồn tin công
nghiệp ước tính rằng một phần ba số người mua vé ở phương Tây không phải
là người Ấn.
Ở
Ấn Độ, các điều kiện vẫn còn khắc nghiệt mặc dù đất nước này gần đây đã
tiến bộ rất nhiều. Tuổi thọ trung bình ở Mumbai chỉ có 56 năm, thấp hơn
Anh và Mỹ đến một phần tư thế kỷ, và người nghèo trên khắp đất nước vẫn
còn ở mức gây sốc, cứ bốn trong số mười người sống với ít hơn 1,25 $
một ngày. Những thống kê như thế chắc chắn không thể khuyến khích những
người lưu vong trở về quê hương.
Tuy
nhiên, đối với những doanh nhân như Anish Lalvani có lý do thuyết phục
hơn để ở lại nước ngoài: nó giúp họ giữ được liên hệ mật thiết hơn với
thị trường toàn cầu. Nhờ có nhà ở Hong Kong Lalvani có thể tiếp cận nền
sản xuất Trung Hoa và một kho tài năng rộng lớn. "Chúng tôi không có
nhiều người Ấn Độ trong hàng ngũ kinh doanh của chúng tôi" anh nói một
cách tự hào về hoạt động của tập đoàn Binatone. "Chúng tôi kiếm những
người tài từ khắp nơi trên thế giới."
Dù
lớn đến đâu, về qui mô Binatone còn thua xa các đối thủ cạnh tranh với
nó từ Trung Hoa, Mỹ, hay Nhật. Điều đó có nghĩa là nó phải để mắt xăm
soi đến những cơ hội mới mà những ông bạn lớn hơn đã bỏ qua. Xây dựng cơ
nghiệp gia đình với một tinh thần cơ hội kiên trì như thế, chính là
điều đã làm Ấn Độ lớn lên. "Những thị trường mới nổi thì bé, và cần phải
mềm mỏng lắm mới lọt vào đó được," Lalvani nói. "Chúng tôi phải đến
những nơi giá rẻ và có nhiều chuỗi cửa hàng, để chúng tôi có thể kiếm
được hàng từ trên những giá bày hàng." Nhưng theo Lavani và những người
như anh, đó là vấn đề cơ bản của lòng tự trọng. "Đây không phải là
chuyện chỉ ngồi chờ mà lượm tiền. Đây là vấn đề đừng làm hư đi những gì
mà cha anh đã khởi xướng."./.
Đã đăng trên vanchuongviet.org
Nguồn: http://www.thedailybeast.com/newsweek/2011/07/24/india-s-most-important-exports-brains-and-talent.html


10:19
Hoàng Phong Nhã
Posted in:
0 nhận xét:
Đăng nhận xét