| Hiếu Tân | |
Siêu cường đang lên này đang khoe những cơ bắp của chúng. Trong cuốn sách mới của mình, Henry Kissinger giải thích cách để tránh ‘cuộc đụng độ thế kỷ’.
http://www.newsweek.com/2011/05/15/dr-k-s-rx-for-china.html
Niall Ferguson, 15/5/ 2011
EVIN LAMARQUE
Bộ
trưởng Tài chính Hoa kỳ Timothy Geithner tại cuộc hội đàm Chiến lược và
Kinh tế Hoa-Mỹ tại ngày 9 tháng Năm, 2011. Phó Thủ tướng Trung Hoa
Vương Kỳ Sơn (giữa) và Ủy viên Quốc vụ viện Dai Bingguo (trái). Ảnh nhỏ:
Ngoại trưởng Hoa Kỳ Henry Kissinger với Thủ tướng Chu Ân Lai tại Bắc
Kinh ngày 25 tháng 11, 1974.
Ngoại trưởng Hillary Clinton nghĩ chính phủ Trung Hoa đang “sợ hãi” mùa xuân A rập. “Họ lo lắng,” bà nói với Jeffrey Goldberg trong số Atlantic mới nhất, “và họ đang cố chặn đứng lịch sử. Đó là một sai lầm ngu ngốc. Họ không thể làm thế được.”
Đây
là những lời lẽ – nói quá, không xã giao, và rất dễ gây phản tác dụng –
mà người ta không thể tưởng tượng có thể thốt ra từ miệng người tiền
nhiệm của bà, Henry Kissinger.
Đã
bốn mươi năm trôi qua kể từ ngày Kissinger đi thực hiện sứ mạng bí mật
của ông, để mở đường cho chuyến công du lịch sử của Tổng thống Richard
Nixon vào năm sau. Từ đó đến nay ông đã lai vãng đất nước này hơn 50
lần. Và nếu có bài học nào mà ông học được, thì đó là: sai lầm ngu ngốc
thật sự là dựa vào người Trung Hoa.
Nhiều
thay đổi đã diễn ra trên thế giới kể từ chuyến đi đầu tiên của
Kissinger đến Trung Hoa. (Năm 1971 ai dám đoán rằng kẻ thù số 1 của cả
nước Mỹ có thể là một kẻ Hồi giáo cực đoan gốc Saudi sống lẩn lút trong
một khu nhà ở Pakistan?) Nhưng ít nhất có hai chuyện mà chính sách ngoại
giao Hoa Kỳ vẫn giữ nguyên không đổi: quan hệ với Trung Hoa lục địa, đã
được Kissinger làm sống dậy sau hơn hai mươi năm chìm sâu trong băng
giá, và bản thân Kissinger, vẫn luôn được các Tổng thống từ John F
Kennedy đến Barack Obama tham vấn. Về Trung Hoa,
cuốn sách mới của Kissinger là một nhắc nhở về lý do tại sao các nhà
lãnh đạo của chúng ta vẫn còn muốn cạy bộ óc của ông ra, tháng này đã
tròn tám mưới tám tuổi, ông vẫn là nhà tư tưởng chiến lược không ai sánh kịp.
Mở
đường tới Trung Hoa là một câu chuyện mà Kissinger đã kể từ trước: ông
và Nixon đã nhận ra rằng đất nước này có thể trở thành một đối trọng
chiến lược với Liên xô như thế nào, ông đã bí mật bay sang Trung Hoa sau
khi giả vờ chữa bệnh ở Pakistan ra sao, ông cùng với Chu Ân Lai đã nghĩ
ra cơ sở ngoại giao cho chuyến thăm chính thức của Nixon như thế nào
(Thông cáo Thượng Hải). Kết quả là, như ông diễn tả, một “liên minh vờ,”
mặc dầu ý định ban đầu là kiềm chế Liên xô, cuối cùng đã sống lâu hơn
cả Chiến tranh Lạnh.
Tuy
nhiên trong lần kể này, Kissinger đã có thể tận dụng những nghiên cứu
gần đây soi sáng phía Trung Hoa của câu chuyện. Việc Mỹ mở cửa với Trung
Hoa cũng là Trung Hoa mở cửa với Mỹ, được thúc đẩy bởi nỗi lo sợ bị bao
vây của Mao Trạch Đông. “Thử nghĩ xem” Mao nói với bác sĩ của ông ta
năm 1969. “Chúng ta có Liên xô ở phía bắc và phía tây, Ấn độ ở phía nam,
và Nhật bản ở phía đông. Nếu tất cả các kẻ thù của chúng ta liên kết
lại, tấn công chúng ta từ các mặt bắc, nam, đông, tây, anh bảo chúng ta
nên làm gì?” Người thầy thuốc không có ý kiến gì cả. “Nghĩ lại” Mao nói.
“Vượt ra ngoài Nhật Bản là Mỹ. Chẳng phải tổ tiên chúng ta đã khuyên
thương lượng với nước xa trong khi đánh nước gần đó sao?” Chính là để
thăm dò phương án Mỹ mà Mao gọi về bốn nguyên soái bị lưu đày. Những
cuộc đụng độ nhỏ đã xảy ra giữa các lực lượng Liên xô và Trung Hoa trên
sông Ussuri. Tháng 10, 1970 Mao ra lệnh sơ tán lãnh đạo chóp bu khỏi Bắc
Kinh và đặt Quân đội Giải phóng Nhân dân trong tình trạng “sẵn sàng
chiến đấu cấp 1.” Sự đặt cược vê phía Trung Hoa quả thực rất cao, cao
hơn về phía Mỹ.
Như
Kissinger đã chỉ ra, đối với Mao việc viện dẫn đến lời khuyên của “tổ
tiên chúng ta” chẳng phải là chuyện xa lạ gì. Mặc dầu suốt đời gắn bó
với chủ nghĩa Mác Lênin, Mao vẫn đắm chìm trong những tác phẩm cổ điển
của nền văn minh Trung Hoa, coi chúng như những cố vấn thân cận của
mình. “Chúng ta có thể tham khảo tấm gương về nguyên tắc chỉ đạo chiến
lược của Gia Cát Lượng .” Nguyên soái Diệp Kiếm Anh đề nghị, khi ba nước
Ngụy, Thục, Ngô đấu với nhau: “Liên minh với Ngô ở đằng đông để đánh
Ngụy ở phia bắc. “Sự ám chỉ đến Tam quốc chí” một tiểu thuyết sử thi thế
kỷ 14 đặt trong cái gọi là Thời Chiến quốc (475-221 tr. CN), Kissinger
giải thích.
Đây
cũng không phải là dịp duy nhất mà các lãnh đạo cộng sản Trung Hoa nhìn
vào quá khứ xa xăm để tìm cảm hứng. Kissinger nói “Cũng quan trọng như
thế là Binh pháp của Tôn Tử,
có niên đại còn xa xôi hơn, tận thời Xuân Thu (770-476 tr. CN.) “Quân
đội chiến thắng/ Là thắng trước/ rồi đánh sau”: những phương ngôn như
thế đã cổ võ các nhà chiến lược Trung Hoa nghĩ về các quan hệ quốc tế
giống như một bàn cờ Vây, một trò chơi với những quân vây quanh”
Mao
có cùng giả định với các lãnh đạo Trung Hoa trước cách mạng rằng Trung
Hoa không giống với các nước khác. Với một dân số chiếm một phần năm
loài người, nó là Trung Quốc, “Vương quốc ở giữa”, hay, có lẽ chính xác
hơn, “Nước ở Trung tâm.” Đôi khi thậm chí nó có vẻ là thiên hạ,
“tất cả những gì dưới gầm trời.” Chính sách ngoại giao tốt nhất cho một
đế quốc như thế là “cứ để cho man di đánh man di.” Nếu thất bại, thì kẻ
mạnh nhất trong số man di sẽ được hoan nghênh và sẽ văn minh hóa (như
trường hợp Mãn Châu)
“Hống
hách và trùm lấp.. bạo ngược và cách biệt, thi sĩ và chiến binh, nhà
tiên tri và kẻ trừng phạt” thần tượng của Mao không phải là Lenin mà là
“hoàng đế đầu tiên” kẻ bạo chúa đốt sách chôn nho, Tần Thủy Hoàng, kẻ đã
thống nhất Trung Hoa năm 221 tr. CN. Tương tự, Kissinger chỉ ra, thế hệ
các nhà ãnh đạo Trung Hoa ngày nay đã rút ra những bài học từ những lời
dạy của Khổng Phu Tử. Mục tiêu của họ, ông nói, không phải là thống trị
thế giới, mà là đại đồng, “sự hài hòa tuyệt diệu.”
Điều
này đi vào tâm điểm của vấn đề. Năm 1971, khi Kissinger đến Trung Hoa
lần đầu tiên, kinh tế Mỹ lớn gấp khoảng năm lần kinh tế Cộng hoà Nhân
dân Trung Hoa. Bốn mươi năm sau, do kết quả của cuộc cách mạng công
nghiệp hóa do Mao và Đặng Tiểu Bình phát động, người ta phải chấp nhận
rằng kinh tế Trung Hoa có thể vượt Mỹ trong vòng một thập niên. Đây là
một kỳ công mà Liên xô không bao giờ gần đạt được. Hơn nữa, Trung Hoa
bây giờ là nước ngoài nắm đồng giấy bạc Hoa Kỳ lớn nhất, điều này làm
thành một phần quan trọng trong 3 tỷ $ dự trữ ngoại tệ khỏng lồ của nó.
Trung Hoa sẽ sử dụng sức mạnh kinh tế mới tìm được của nó như thế nào là
câu hỏi quan trọng nhất của thời đại chúng ta. Ít có người Mỹ nào xứng
đáng để trả lời câu hỏi này hơn Kissinger, người đã giao thiệp với bốn
thế hệ những người lãnh đạo Trung Hoa.
Trong cuốn Về Trung Hoa,
những quan sát thấu đáo sâu xa nhất là về tâm lý. Chúng quan tâm đến sự
khác nhau về nền tảng văn hóa giữa tầng lớp tinh hoa Trung Hoa có khả
năng nhìn lại hai mươi thế kỷ để tìm cảm hứng và giới tinh hoa Hoa Kỳ mà
khuôn khổ học hỏi về lịch sử chỉ chưa đến hai thế kỷ. Điều này trở nên
rõ ràng nhất sau tháng Sáu năm 1989, khi người Mỹ rút lui khỏi việc sử
dụng các lực lượng quân sự để chấm dứt những cuộc biểu tình đòi dân chủ
trên quảng trường Thiên An Môn. Đối với Kissinger, việc trả đũa cuộc đàn
áp dã man này bằng cấm vận là quá sức ngây thơ: “các quan niệm phương
Tây về quyền con người và các quyền cá nhân là không thể chuyển dịch
được.. sang một nền văn minh đã nhiều nghìn năm định hình xung quanh
những quan niệm khác. Cũng như nỗi sợ những hỗn loạn chính trị từ nhiều
đời nay không thể bị gạt bỏ như những sự lỗi thời không thích hợp chỉ
cần được chỉnh sửa bằng khai sáng của phương Tây.”
Như
lãnh tụ nói tiếng Anh đầu tiên của Trung Hoa Giang Trạch Dân giải thích
với Kissinger năm 1991: “Chúng tôi không bao giờ chịu quy phục sức ép…
Đó là một nguyên tắc triết lý.”
Hoa
Kỳ và Trung Hoa lao vào chiến tranh ở Triều Tiên vì một sự cách biệt
văn hóa khác. Người Mỹ hẳn sẽ rất ngạc nhiên khi Mao ra lệnh Trung Hoa
can thiệp vì sự chênh lệch ưu thế quân sự không có lợi cho Trung Hoa.
Nhưng, Kisinger lập luận, “việc động viên lực lượng không nặng về đánh
một đòn phủ đầu quyết định bằng việc thay đổi tương quan tâm lý, không
nặng về đánh bại kẻ thù bằng việc thay đổi những toan tính mạo hiểm của
nó.” Mao là bậc thầy về mưu mẹo cổ ‘vườn không nhà trống’, tìm cách che
dấu cái yếu của mình bằng cách phô ra sự tự tin, thậm chí hung hăng. Đối
với người phương Tây, việc ông ta khăng khăng rằng ông ta không sợ một
cuộc tấn công hạt nhân dường như là một sự quẫn trí, hay đúng hơn là
nhẫn tâm. (“Chúng ta có thể mất hơn 300 triệu người. Thế thì sao? Chiến
tranh là chiến tranh. Nhiều năm sẽ qua đi, và chúng ta sẽ đẻ thêm ra
nhiều trẻ con hơn bao giờ hết”) Nhưng đó là làm ra vẻ can đảm, hay sự
“nhút nhát hung hăng.”
“Các
nhà thương lượng Trung Hoa,” Kissinger nhận xét trong một đoạn văn mà
không chỉ các nhà ngoại giao Mỹ mà cả những doanh nhân Mỹ nên âm thầm
nuốt trôi trước khi đáp xuống Bắc Kinh, “dùng ngoại giao để đan cài
những yếu tố chính trị, quân sự, và tâm lý với nhau thành một thiết kế
chiến lược tổng thể.” Nền ngoại giao Mỹ , ngược lại “nói chung thích ..
mềm dẻo hơn, nó cảm thấy như có bổn phận phá vỡ những bế tắc bằng những
đề nghị mới – vô tình lại tạo ra những bế tắc mới gợi ra những đề nghị
mới nữa.” Chúng ta có thể học được đôi điều từ người Trung Hoa,
Kissinger ngụ ý, đặc biệt là khái niệm “Thời”(Shi) có nghĩa là “năng
lượng tiềm tàng” của bức tranh chiến lược tổng thể. Khuynh hướng của
chúng ta là có một chương trình nghị sự mười điểm, mỗi điểm sẽ được giải
quyết tách rời nhau. Họ có kế hoạch một trò chơi lớn. Chúng ta luôn
luôn hối hả đi đến kết thúc, lo lắng nhìn đồng hồ tích tắc từng phút
một. Người Trung Hoa coi trọng tính kiên nhẫn, như Mao giải thích cho
Kissinger, họ đo thời gian bằng những thiên niên kỷ.
Những
sự khác biệt về văn hóa nền tảng như thế có thể gây ra xung đột với
Trung Hoa trong tương lai, Kissinger cảnh báo: “Khi quan điểm đánh phủ
đầu của người Trung Hoa đụng với quan niệm hòa hoãn của phương Tây sẽ
sinh ra một cái vòng luẩn quẩn: những hành động được coi là phòng thủ ở
Trung Hoa có thể bị thế giới bên ngoài hiểu là gây hấn; động thái của
phương Tây làm nhụt chí hung hăng có thể bị người Trung Hoa hiểu là bao
vây. Hoa Kỳ và Trung Hoa vật lộn với thế lưỡng nan này nhiều lần trong
suốt thời kỳ Chiến tranh Lạnh, trong chừng mực nào đó ngày nay họ vẫn
chưa tìm được cách vượt qua nó.”
Có
thể Hiệp Chúng Quốc và nước Cộng Hòa Nhân Dân nện nhau một lần nữa
chăng? Khả năng này không thể loại trừ. Như Kissinger nhắc nhở chúng ta,
cách đây một trăm năm, chiến tranh xảy ra khi sự lớn mạnh của Đức thách
thức nước Anh về kinh tế và địa chính trị. Hơn nữa, yếu tố then chốt
khiến Hoa Kỳ và Trung Hoa xích lại gần nhau là kẻ thù chung Liên xô mà
Trung Hoa gọi là “con gấu bắc cực” – đã biến khỏi sân khấu. Những sự
khác biệt cũ, khó uốn nắn, về Đài Loan và Bắc Triều Tiên vẫn còn dai
dẳng. Cái còn lại là cuộc hôn nhân MỹTrung không hạnh phúc về lợi ích
kinh tế trong đó một bên đối tác thì thỏa sức gom tiền tiết kiệm và bên
kia thì thỏa sức tiêu pha.
Theo
lời của chính Kissinger sự lớn mạnh của Trung Hoa có thể một lần nữa
biến các quan hệ quốc tế trở thành lưỡng cực, dẫn đến một cuộc chiến
tranh lạnh (thậm chí nóng) mới. Các nhà văn dân tộc chủ nghĩa như Liu
Mingfu, tác giả của Giấc mơ Trung Hoa,
thôi thúc Trung Hoa chuyển từ “phát triển hòa bình” sang “lớn lên về
quân sự” và tìm kiếm cuộc “đọ kiếm thế kỷ” với Hoa Kỳ. Ở Washington cũng
có những người – rõ ràng là vào lúc này bao gồm cả chính quyền Obama –
những người thích có một quan hệ đối đầu hơn.
Tuy
nhiên Kissinger vẫn còn hy vọng rằng những người có cái đầu điềm tĩnh
hơn sẽ chiếm ưu thế ở Bắc Kinh: những nhà tư tưởng như Zheng Bijian,
thúc giục Trung Hoa “vượt qua các phương pháp truyền thống để các cường
quốc lớn nổi lên, và đừng theo con đường của Đức
dẫn đến Thế Chiến I.”Không âm mưu “tổ chức châu Á trên cơ sở nước Trung
Hoa kiềm chế, hay tạo ra một phe các nước dân chủ cho một cuộc thập tự
chinh ý thức hệ,” Hoa Kỳ sẽ làm tốt hơn, Kissinger gợi ý, để làm việc
với Trung Hoa xây dựng một “Cộng đồng Thái Bình Dương” mới.
Bốn
thập kỷ trước, Richard Nixon đã nắm được, trước cả mọi người, tiềm lực
khổng lồ của Trung Hoa. “Được,” ông ta lơ đãng nói “bạn có thể dừng lại
và suy nghĩ điều gì sẽ xảy ra nếu bất kỳ ai có hệ thống chính phủ tử tế
nắm được quyền kiểm soát lục địa này. .. Ông Thần Thiện. .. Sẽ không có
cường quốc nào trên thế giới có thể ngay cả - tôi muốn nói, bạn đặt 800
triệu người Trung Hoa làm việc dưới một chế độ tử tế… và họ sẽ là lãnh
đạo của thế giới.” Lời tiên tri này đang được thực hiện trong thời đại
chúng ta. Sự thật là cho đến bây giờ sự lớn mạnh của Trung Hoa là điều
lợi đối với Hoa Kỳ hơn là một tai ương là nhờ rất nhiều ở tác phẩm của
Kissinger. Với cuốn sách này ông đã cho những người kế tục ông một sự
dẫn hướng hết sức cần thiết để tiếp tục sự nghiệp Hoa-Mỹ đồng tiến mà
ông đã khởi đầu.
|
|
| Hiếu Tân | |


07:30
Hoàng Phong Nhã
0 nhận xét:
Đăng nhận xét