Thứ Ba, 14 tháng 10, 2014
Thị trường và đạo đức (Kì 5)
Tom G. Palmer
Chữa bệnh kiếm lời và động cơ của lòng trắc ẩn
Phạm Nguyên Trường dịch
Tác
giả tiểu luận này đưa ra suy nghĩ của mình, trên cơ sở trải nghiệm của
chính ông trong quá trình điều trị bệnh đau lưng. Đây không phải là học
thuyết xã hội, cũng không phải là đóng góp vào môn khoa học xã hội. Đây
chỉ là một cố gắng nhằm làm rõ quan hệ giữa công việc kinh doanh và lòng
trắc ẩn mà thôi. Chữa bệnh kiếm lời[i]
chắc chắn là công việc khủng khiếp và phi đạo đức. Lúc nào tôi cũng
nghe thấy người ta tấn công nó như thế. Thực vậy, tôi đang nghe thấy
người ta tấn công các bệnh viện tư trên sóng của CBC (Hãng phát thanh
& truyền hình Canada – ND). Khi các bác sỹ, y tá và những nhà quản
lí bệnh viện chỉ nghĩ đến thu nhập thì lòng trắc ẩn sẽ được thay thế
bằng tính ích kỉ nhẫn tâm, nhiều người nói như thế. Nhưng tôi vừa ngộ ra
chuyện này sau khi phải đến hai bệnh viện – một bệnh viện tư nhân và
cái kia là bệnh viện họat động phi lợi nhuận[ii] – để chữa bệnh đau lưng.
___________________________________________________________________
Gần
đây tôi bị thóat vị đĩa đệm cột sống, đau không thể tưởng tượng nổi.
Tôi đến gặp một chuyên gia tại một bệnh viện tư trong khu vục, ngay
trong vòng một giờ đồng hồ ông ta đã sắp xếp cho tôi chụp MRI tại một
phòng chụp X-quang tư nhân ở gần đó. Sau đó ông ta lại sắp xếp cho tôi
tiêm thuốc tê để làm giảm viêm dây thần kinh cột sống, đấy chính là
nguồn gốc của cơn đau. Tôi bị đau đến mức gần như không cử động được.
Cái khoa chữa bệnh đau lưng tư nhân trong cái bệnh viện tư mà tôi đến
chữa bệnh gồm tòan những bác sĩ và y tá cực kì tử tế và họ đã cư xử với
tôi một cách nhẹ nhàng. Sau khi cô y tá giảng giải cho tôi thủ tục và
chắc chắn là tôi đã hiểu rõ tất cả các qui định thì bà bác sỹ phụ trách
việc tiêm thuốc tê tự giới thiệu, bà giảng giải từng bước một và sau đó
mới tiến hành công việc với tính chuyên nghiệp cao và sự quan tâm thấy
rõ đối với bản thân tôi.
Sau
đó vài tuần. Tôi vẫn còn đau và yếu, nhưng đã khá hơn rất nhiều. Bà bác
sỹ đề nghị tôi tiêm một mũi nữa. Thật không may là cái khoa chữa bệnh
đau lưng lại đang chữa trị cho những người đã giữ chỗ trước suốt ba tuần
lễ liền. Tôi không muốn chờ lâu và tôi gọi điện cho một vài bệnh viện
nữa trong khu vực. Một bệnh viện công nổi tiếng và được đánh giá cao có
thể tiếp nhận tôi sau hai ngày. Tôi vui mừng xin hẹn gặp bác sỹ sau hai
ngày nữa.
Khi
đến bệnh viện công, trước hết tôi hỏi chuyện mấy ông bà đã về hưu nhưng
lại mặc những bộ đồng phục tình nguyện viên khá gọn gàng. Đấy rõ ràng
là những người nhân đức, đúng như người ta có thể nghĩ về bệnh viện
công. Sau đó tôi mới tập tễnh chống gậy đi vào khoa chữa trị đau lưng,
rồi ngồi xuống bên cạnh một cái bàn. Một cô y tá đi ra, cô gọi tên tôi
và sau khi tôi lên tiếng thì cô ngồi xuống bên cạnh tôi ngay trong phòng
chờ đó. Cuộc phỏng vấn diễn ra giữa đám đông những người lạ mặt như
thế. May là cũng không có câu nào có thể làm người ta lúng túng. Tôi
nhận thấy là những cô y tá khác cũng đang lên giọng hạ lệnh cho các bệnh
nhân xung quanh. Một cô y tá bảo một bà rõ ràng là đang bị đau chuyển
sang một cái ghế khác và sau khi bệnh nhân nói rằng nếu bà cứ được ngồi ở
đấy thì tốt hơn, cô y tá đã chỉ tay vào cái ghế bên cạnh và gằn giọng:
“Không. Ngồi sang kia!”. Khi cô y tá này tiến lại chỗ tôi, tôi nghĩ là
ánh mắt của mình đã cho cô ta thấy rằng tôi không muốn bị đối xử như
những học sinh trong trường giáo dưỡng. Cô ta không nói gì, chỉ lấy tay
ra hiệu cho tôi đi vào phòng khám.
Vị
bác sỹ điều trị bước vào. Không giới thiệu. Không tên tuổi. Không bắt
tay. Ông ta nhìn hồ sơ của tôi, lầm bầm cái gì đó, rồi ông ta bảo tôi
ngồi lên giường, và ông ta cởi quần áo của tôi ra. Tôi bảo ông ta rằng
lần trước tôi được nằm nghiêng, tư thế đó tiện hơn vì ngồi rất đau. Ông
ta bảo rằng thích tôi ngồi. Tôi trả lời rằng tôi thích nằm nghiêng. Ông
ta nói rằng ngồi dễ làm hơn, điều đó đáp ứng cả quyền lợi của tôi lẫn
của ông ta nên tôi đồng ý. Sau đó – không như bà bác sỹ trong bệnh viện
tư – ông ta ấn mạnh mũi kim tiêm và tiêm đau đến nỗi tôi phải la lên.
Sau đó ông ta rút kim, rồi ghi hồ sơ và biến mất. Cô y tá đưa cho tôi tờ
giấy và chỉ lối cho tôi đi ra. Tôi trả tiền rồi biến.
Lợi nhuận và lòng trắc ẩn
Đấy
là những kinh nghiệm nhỏ giúp ta so sánh bệnh viên tư và bệnh viện
công. Nhưng nó có thể nói cho ta biết về động cơ vụ lợi và quan hệ của
nó với lòng trắc ẩn. Không chỉ bệnh viện tư mới hấp dẫn những người tử
tế và có lòng trắc ẩn vì những người tình nguyện già nua trong bệnh viện
công chắc chắn cũng là những người tử tế và có lòng trắc ẩn. Nhưng tôi
nghĩ rằng các bác sỹ và y tá làm việc trong khoa chữa bệnh đau lưng ở
bệnh viện tư được khuyến khích thể hiện lòng trắc ẩn trong khi họ làm
việc. Xét cho cùng, nếu cần chữa nữa hoặc nếu có người tham khảo ý kiến
tôi thì tôi sẽ nghĩ đến bệnh viện tư. Nhưng tôi sẽ không quay lại hay
khuyên ai tới bệnh viện công, tôi nghĩ rằng tôi biết lí do: các bác sỹ
và y tá ở đó chẳng có lí do gì để muốn gặp tôi. Và tôi còn hiểu được vì
sao bệnh viện công lại tiêm tôi nhanh như thế. Tôi ngờ rằng họ chẳng có
mấy khách quay lại lần thứ hai.
Kinh nghiệm
này không nói rằng lợi nhuận là điều kiện cần hay thậm chí điều kiện đủ
để cho người ta thể hiện lòng trắc ẩn, nhân từ hay nhã nhặn. Tôi làm tại
một tổ chức phi lợi nhuận, tổ chức này sống dựa vào sự ủng hộ của những
nhà tài trợ. Nếu tôi không hoàn thành trách nhiệm thì họ sẽ không tài
trợ cho công việc của tôi nữa. Chuyện là, tôi và các đồng nghiệp của tôi
làm việc ở đây vì chúng tôi và những nhà tài trợ cùng có những mối quan
tâm chung, cho nên công việc diễn ra một cách hài hòa. Nhưng khi nhà
tài trợ, người làm công và “khách hàng” (dù đấy có là người bị đau hay
nhà báo hoặc nhà giáo cần thông tin và kiến thức thì cũng thế) không
chia sẻ những giá trị và mục tiêu như nhau – thí dụ như trong bệnh viện
công bên trên - thì động cơ lợi nhuận sẽ hành động một cách quyết liệt
nhằm làm cho những mục đích của họ trở thành hài hòa. Lợi nhuận kiếm
được trong khuôn khổ pháp luật rõ ràng và có hiệu lực (khác với lợi
nhuận của một tên ăn cắp có hạng) có thể làm cho người ta không còn lãnh
đạm mà có lòng trắc ẩn. Muốn có lợi nhuận thì bác sỹ phải để ý tới
quyền lợi của bệnh nhân bằng cách đặt ông ta hay bà ta vào vị trí của
bệnh nhân, buộc họ phải tưởng tượng được những đau khổ của người khác và
phải có lòng trắc ẩn. Trong nền kinh tế thị trường tự do, động cơ lợi
nhuận có thể trở thành tên gọi khác của động cơ trắc ẩn.
Nguồn: The Morality of Capitalism do Tom G. Palmer chủ biên, nhà xuất bản Jameson Books ấn hành, 2011.
Trên mạng: http://studentsforliberty.org/college/the-morality-of-capitalism/


23:43
Hoàng Phong Nhã
Posted in:
0 nhận xét:
Đăng nhận xét